Truyện Sex Tình yêu đẹp
Tiểu Ly là cô gái hiền lành, xinh đẹp, quyến rũ… à không, đáng yêu nhất… nhà em ấy, cô giáo Thảo thì cũng chẳng kém cạnh, xinh đẹp, giỏi giang và giàu có, ý tôi là vốn tự có, còn sau này có phát triển không thì còn tùy, thề chứ cứ mỗi lần thấy cô giáo Thảo là tôi nghĩ ngay đến một người có thể đưa ngành công nghiệp VAV lên một tầm cao mới… Đùa đấy, con gái nhà người ta có hơi hơi lớn một chút thôi chứ tính tình vẫn còn nhỏ lắm, nghĩ vớ nghĩ vớ là cắt trym nhé.
Tình hình là trong lúc tôi còn đang mải mê với từng nốt nhạc say đắm của chị Linh thì bên dưới kia, hình như đã có biến, có tiếng gì đó rơi vỡ thì phải. Tức tốc, tôi tụt cả quần đội lên đầu mà chạy xuống xem xét tình hình. Trời ơi, một cảnh tượng khiến tôi bị ám ảnh mãi, có lẽ, sẽ chẳng bao giờ tôi quên được, khoảnh khắc đó, chiếc ly vỡ tan thành từng mảnh dưới sàn nhà, và bên cạnh đó… con nhóc Trân, đang lôi điện thoại ra chụp ảnh tự sướng, cười tụt hết cả lưỡi vào trong, âu mai gót:
– Cái đậu phụ mày Trân, làm tao hết hồn, đm sống ảo vừa thôi.
– Babii hai cutoe lại đây chụp chung nào, nhanh nhanhhh.
– Dọn đi còn ngồi đó nữa.
Tiểu Ly và cô giáo Thảo cộng thêm bà chị Linh thay nhau nhặt từng mảnh vỡ, còn tôi sau khi mắng mỏ con em gái đáng ăn đòn thì cũng đú đởn chạy lại làm vài tấm check in “vỡ ly” trước khi quay sang thu mấy mảnh thủy tinh thừa mứa. Và rồi:
– A, đau.
Đan Thảo dường như vừa bị miếng thủy tinh nhọn hoắt kia đâm vào tay, từng giọt máu đỏ tươi rỉ ra trên đôi bàn tay xinh xắn ngọc ngà của em ấy. Bất giác, tôi chạy đến nắm lấy tay của cô giáo Thảo và tỏ vẻ lo lắng mà quên mất rằng, Tiểu Ly oppa vẫn đang ngồi, ngay tại đây:
– Thảo, em có sao không, để anh lấy bông băng cho em nhé, ngồi im chờ anh một lát.
– Dạ… vâng…
Tôi hành xử một cách quá cảm tính và manh động, tôi cũng chẳng kịp nghĩ ngợi gì cả, chỉ biết ánh mắt đượm buồn và tràn ngập sự lo lắng kia của Tiểu Ly đã thực sự khiến tôi bị ám ảnh, liệu tôi có nên dứt khoát một lần và mãi mãi không. Chuyện với chị Linh đã một lần rồi, vùng vằng qua lại, rút cục thì mọi chuyện cũng chẳng đâu vào đâu, một tình yêu thật đẹp đã tan vỡ chỉ vì sự thiếu quyết đoán và cái tật háo sắc của tôi. Khựng lại một nhịp, tôi đổi ý kéo tay cô giáo Thảo lên phòng cùng nhau. Ánh mắt bất ngờ giờ đây không chỉ còn là của riêng Tiểu Ly, mà còn là nhóc Trân, còn là chị Linh nữa. Không kịp ngoảnh lại, nhưng tôi đã kịp thấy, Tiểu Ly oppa khuỵu xuống bên cạnh chiếc bàn ăn và chị Linh cũng ngay lập tức tiến lại gần đỡ lấy em ấy… Có lẽ, đã đến lúc rồi.
Tôi kéo cô giáo Thảo vào phòng và đóng cửa lại, nhanh chóng lấy chiếc băng cá nhân trên tủ thuốc dán lại cho em ấy. Và rồi, chuyện gì đến cũng phải đến, lấy hết can đảm, tôi nói:
– Thảo à, anh hỏi em câu này, em trả lời thật lòng nhé.
Thiệt tình hành động của tôi lúc nào quả là không phải phép, nếu để Đan Thảo biết được, chắc em ấy sẽ coi tôi là một thằng khốn nạn và trêu đùa, nhưng đó là bắt buộc, tôi phải đánh đổi tất cả để đem lại niềm tin đã sứt mẻ quá nhiều từ Tiểu Ly, tôi không thể làm em ấy đau khổ thêm một lần nào nữa, đã quá đủ rồi. Tôi nhanh chóng bật ghi âm trên điện thoại một cách lén lút, tôi muốn ghi lại nội dung cuộc trò chuyện này, tôi phải chứng minh cho Tiểu Ly oppa thấy, người mà tôi thương nhất trên cuộc đời này, chỉ có oppa mà thôi:
– Vâng…
Cô giáo Thảo bình thường táo bạo là thế nhưng hôm nay có phần hơi sợ sệt trước tôi, có lẽ là do hành động của tôi có hơi sỗ sàng thật, nhưng tôi không thể làm khác:
– Em có… thích anh chút nào không?
Một câu hỏi có vẻ quá đột ngột, nhưng có vẻ là cô giáo Thảo, em ấy đã phần nào chuẩn bị trước tinh thần cả rồi. Cho nên, nở một nụ cười tỏa sáng, cô gái xinh đẹp đứng trước mặt tôi vẫn nhẹ nhàng trả lời:
– Nói không thì cũng không hẳn, nhưng mà… hì, em đã thích một người khác, nhưng anh, anh rất đặc biệt…
– Ý em là…
Thật tình ngay cái lúc ấy tôi chẳng hiểu cô giáo Thảo đang nói cái quái gì nữa, sao lại thích tôi rồi thích người khác, thích gì mà thích lắm thế:
– Thiệt ra thì, mẹ anh Phong, đã nhờ em… thử thách chị Ly một chút, vì bác nói, bác biết là anh sẽ không bao giờ bỏ chị Ly, bác nhờ em đến gặp mặt anh để… ưm, nói sao ta, ưm… để chị Ly thấy lo lắng, từ đó sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân hơn… Đó là tất cả lý do, hì hì.
– Thật, thật hả? Mẹ anh… đã như vậy ư?
Câu trả lời của cô giáo Thảo không chỉ khiến tôi bị sốc vì tình tiết trong đó chẳng khác nào một bộ phim truyền hình Hàn Quốc, cũng có những âm mưu, những thủ đoạn, thế nhưng tất cả âu cũng chỉ là vì mẹ muốn tốt cho… cô con dâu tương lai của mẹ mà thôi, mẹ biết tôi sẽ cứng đầu và không rời xa Tiểu Ly, vậy nên, mẹ đã làm ngược lại, đó là giúp Tiểu Ly trở thành một cô gái giỏi giang và đảm đang hơn mà thôi:
– Đúng ạ, thiệt