Truyện Sex Tội lỗi
Tối, tôi sang phòng mẹ xem TV. Mẹ kêu tôi lên giường ngồi cùng mẹ. Trên bàn trang điểm có vỉ thuốc tránh thai uống dở:
– Mẹ uống thuốc chưa?
– Rồi con à…
– Mẹ con thì có thể có thai được không mẹ. Tôi ngây ngô hỏi..
– Có chứ con. Tinh trùng gặp trứng là có mà. Nhưng quan hệ cận huyết em bé sẽ bị dị tật…
– Tối nay con ngủ với mẹ nhé… Dù sao thì…
– Tối nay mẹ sang ngủ với con, mẹ không muốn ngủ giường của bố mẹ nữa, tội lỗi khi phải quan hệ cùng với chồng và con trên cùng một chiếc giường…
– Vâng.
Xem phim xong tôi bế mẹ qua phòng tôi. Trước đây tôi vẫn hay làm thế, vẫn cõng mẹ đi khắp nhà…
Nhưng nếu trước đây là cõng mẹ vì vui đùa, còn bây giờ tôi bế mẹ như người chồng bế vợ mình đi ngủ…
– Để mẹ đánh răng và thay quần áo đã, bỏ mẹ xuống…
Tôi bỏ mẹ xuống, mẹ đi đánh răng rồi vào phòng thay đồ. Mẹ vẫn như xưa, vẫn thay đồ trước mặt tôi, khác chăng là mẹ đã ngại hơn xưa, quay mông ra phía tôi chứ không như trước…
– Mẹ cứ như trước đi, dù sao con cũng thấy hết rồi mà..
– Không! Chính vì mẹ nghĩ con còn nhỏ nên mới gây hậu quả hôm nay… Con càng thấy hết mẹ càng phải thay đổi…
Tôi và mẹ về phòng tôi. Phòng tôi không có TV nên chẳng biết làm gì, tôi tắt điện lớn, để đèn ngủ rồi hai mẹ con ôm nhau ngủ..
…
Tôi đã từng nói rằng, “đôi khi người ta khóc không phải vì yếu đuối, mà là đã phải mạnh mẽ trong khoảng thời gian quá dài…”. Mẹ tôi là vậy đấy… Bà đã khóc bao nhiêu lần… không phải là vì bà yếu đuối… Những gì bà phải trải qua cho đến hôm nay đáng để tôi tự hào. Những trận đòn, những lời dị nghị, những nỗi đau bị phản bội… Tôi còn nhớ như in ngày người thứ 3 kia tìm gặp mẹ tôi khi đang mang bầu, tìm cách giải quyết. Lúc đó mẹ tôi lạnh lung, vô cảm nhưng khi người ấy đi rồi, một mình mẹ khóc… một mình…
Rồi những lời thách thức của bố tôi, những lời cay nghiệt từ bên nội… Tôi không muốn kể hết ra, mà muốn kể hết cũng không nhớ nổi, không diễn tả nổi… Mẹ đã phải chịu đau khổ trong thời gian quá dài..
Rồi chuyện đó xảy ra, mẹ cũng đang phải đối mặt với tôi hằng ngày, đối mặt với sự thật đau lòng ấy…
Tôi cứ hứa, cứ hứa rồi không vượt qua, cả chuyện ấy lẫn việc học hành…
Còn nốt hôm nay là nghỉ lễ, mai tôi phải đi rồi. Tôi thương mẹ lủi thủi một mình. Đã có lúc tôi muốn đưa mẹ lên ở cùng cho có mẹ có con cho vui. Nhưng tôi biết tính mẹ, mẹ sẽ không đi đâu, còn công việc, còn nhà cửa… Còn bản thân tôi cũng chưa lo được cho bản thân mình nữa… Mệt mỏi…
…
Buổi sáng, tôi ngồi xem lại cuốn album hôm qua mẹ xem. Lòng tôi như nghẹn ngào, tôi cũng muốn khóc quá… Tình yêu của mẹ dành cho tôi quá lớn…
Từng tấm ảnh là từng kỉ niệm…
Từ khi tôi lọt long, tấm ảnh đen trắng đã hoen mờ cho đến khi tôi tốt nghiệp cấp 3. Đâu đâu cũng có hình ảnh mẹ con làm tôi cảm thấy mình là người có tội…
Mẹ lại gần:
– Thời gian qua nhanh quá… Mới đó mà con đã lớn vậy rồi. Mới ngày nào mẹ còn ru con ngủ…
– Vâng. Thời gian có dừng lại đâu mẹ. Con sợ khi phải xem những tấm hình này..
– Tại sao? – Mẹ ngạc nhiên.
– Vì mẹ đã dành cho con tình yêu thương quá nhiều. Vậy mà…
– Con nói gì vậy. Mẹ chỉ có mình con, con là tất cả những gì mẹ có…
– Ngày xưa hồi bé con đẹp trai nhỉ? – Tôi cười chỉ vào tấm hình hồi nhỏ.
– Ừhm. Ai cũng muốn bế con vì con đáng yêu lắm..
– Sau này mẹ cất tấm ảnh này đi nhé. – Tôi chỉ vào tấm ảnh cởi truồng của tôi.
– Sao thế?
– Vì sau này con ngại để cho vợ con con biết con để chim thế này..
– Gớm. Chim như quả ớt thóc thế, ai mà để ý…
Mẹ vẫn thế, vẫn có chút gì đó vô tư với tôi, dù chuỵên đó đã xảy ra…
– Bây giờ khác rồi mà mẹ… hì hì…
– Khác gì? – Mẹ không hiểu hỏi lại..
– Mẹ biết mà…
Mẹ hiểu ra đỏ mặt: “ Tiên sư bố anh”… Mẹ hay chửi yêu tôi như thế…
– Mai con đi rồi, hôm nay chuẩn bị ít đồ..
– Bố bao giờ về hả mẹ?
– Mẹ cũng không biết, không quan tâm. Có thể hết nghỉ lễ về qua nhà lại đi với bà kia luôn. Mẹ thoáng buồn…
Tôi chở mẹ đi chợ, cũng lâu rồi, chợ cách nhà hơn cây số, cũng gần… Mẹ ngồi xa, vừa đi vừa ríu rít kể chuyện han xóm, cô này thế này, cô kia thế kia…
Tôi vui trong lòng vì dù sao mẹ cũng đỡ hơn xưa. Có lẽ thời gian qua đi mẹ sẽ trở lại như xưa, tôi cũng cần có cuộc sống của riêng tôi nữa. Dù gì cũng không thể duy trì mối quan hệ như thế này mãi được. Dù sao…
Tôi phụ giúp mẹ nấu cơm, nhặt rau. Mẹ ngồi xuống cùng tôi nhặt rau, mẹ mặc váy nên lộ ra cả quần lót căng cứng nhô lên… Nếu trước đây tôi không để ý, mà có để ý thì cũng không suy nghĩ, còn bây gìơ… nó như hút vào mắt tôi không rời ra được…
Mẹ biết tôi nhìn gì, nghĩ gì, nhẹ nhàng khép chân lại.
– Mẹ làm ít ruốc, mai con mang đi ăn dần nhé..
– Thôi mẹ à, con sinh viên ăn gì qua loa chả được, phòng trọ đông người mang lên rồi mình ăn chẳng được bao nhiêu…
Buổi trưa lúc ăn cơm mẹ dặn dò đủ điều, tôi cũng chỉ hứa để đấy, chẳng biết thế nào, đôi khi cuộc sống không như ý…
Ăn xong mẹ rửa bát, còn tôi về phòng mình ngủ trưa. Chiều nay qua nhà thằng bạn rủ nó đi cùng, tiện thể qua nhà mấy đứa bạn chào một câu. Tôi nằm mãi mà chưa ngủ được vì tiếng nước rửa bát chảy róc rách, tiếng úp bát loảng xoảng… Đầu tôi cứ nghĩ đến ngày mai khi gặp lại bạn bè, tôi tự nhủ mình sẽ học tốt hơn để mẹ đỡ lo…
Mẹ cũng đã thu dọn xong, về phòng mình đi ngủ. Tôi cứ hình dung ra hình ảnh lúc mẹ ngồi xuống nhặt rau … hình ảnh chiếc quần lót căng phồng lên…
Mai tôi đi rồi, có thể sau này sẽ không còn cơ hội quan hệ cùng mẹ nữa. Nghĩ đến điều đó mà long tôi bứt rứt vô cùng… Một mặt là đạo lý làm người, một mặt là nhục dục bản năng…
Tôi chỉ muốn lao ngay sang phòng mẹ… Nhưng tôi sợ, tôi ngại, tôi không đủ can đảm…
Tôi như vò xé con tim, không biết làm thế nào, tôi cũng định thủ dâm cho qua đi nhưng…
Tôi lấy tờ giấy ra và viết lên hai sự lựa chọn, coi đó như là ý trời. Một là tôi qua phòng mẹ ngủ với mẹ, hai là không qua và tôi bốc thăm.
Thật là trớ trêu tôi bốc đúng tờ giấy mà nội dung ghi là qua phòng mẹ. Tôi vui mừng nhưng đây cũng chính là nghịch cảnh cho tôi sau này…
…
Tôi nhẹ nhàng qua phòng mẹ, mẹ ngồi trên bàn trang điểm đọc tài liệu gì đó..
– Con chưa ngủ à? Ngủ đi rồi chiều qua nhà bạn.
– Con …nhớ ..mẹ… Tôi ngập ngừng… Mai con đi rồi…
Mẹ cười lắc đầu. Có lẽ vì lâu rồi tôi không nói nhớ mẹ nữa, hoặc cũng có thể cười vì biết tôi định làm gì khi nói như thế…
– Đợt này con lên đi học chắc tháng sau mới về…
– Uhm. Mẹ vẫn cắm cúi đọc…
Bực mình tôi tiến lại gần gập cuốn sách lại, mẹ nhìn tôi ngạc nhiên…
Tôi chẳng nói chẳng rằng bế thốc mẹ tôi dậy, đặt mẹ xuống giường…
Mẹ đẩy tôi ra, mạnh hơn những lần trước..
– Mới hôm qua m&