Gái Gú Việt Nam

Vẽ tranh – Tác giả thefool

Phần 35
Đúng là đàn bà con gái… người lúc nào cũng thơm… Cương ngồi sau cho em nó chở, mà mùi hương làm cho anh phải nứng lên. Hơi cúi đầu nhìn lên phía trước Tuyền, cứ mỗi lần chạy qua gờ, ổ gà… là 2 bầu ngực em cứ tưng tưng lên, dù bữa nay em mặc áo thun rộng, cổ hẹp và cái quần tây đen cùng đôi giày sneaker trắng. Cương chọc:

“Ghét bà xã quá à… Chạy mà ngực cứ tưng tưng… Thấy mà ghét…”

Tuyền vừa nghe xong là thúc cho anh 1 chỏ vô sườn. Rồi nói:

“Đồ biến thái… Quánh chòng giờ…” – đánh xong mới nêu lên ý định.

Cương cười cười, lì lợm nhìn tiếp vào chỗ đó. Bỗng em hơi quay đầu lại, bắt gặp:

“Ah… Chồng biết thái quá à… Để em chạy xe đi… Cho chồng đi bộ giờ…”

Cương nhìn quanh, canh coi có ai để ý trên đoạn đười đông người không, rồi mới bóp nhẹ vô eo em nó, xong rụt tay lại. Thôi kệ, nhìn mông Tuyền đỡ vậy… Và anh còn thấy có mấy ông cố nội xung quanh, lâu lâu nhìn chằm chằm vô 2 đứa lúc dừng đèn đỏ nữa. Chắc chả phải nhìn Cương đâu, mà nhìn vô thân hình cũng thuộc dạng bốc lửa của em nó, dù đã ăn mặc kín đáo.

Lúc vô bãi gửi xe của trường, đi vào hành lang để tiến đến lớp học, Tuyền còn đánh vào mông anh 1 cái rồi nói:

“Hư nè… Hư nè… Ở nhà bú chưa đã sao mà nhìn nhìn của người ta. Biến thái…”

Cương: “Ghét hông… Mấy ông ngoài đường cũng nhìn em luôn chứ bộ…”

Tuyền: “Hi hi… Thiệt hông zợ… Sao anh biết?”

Cương: “Anh ngồi sau em, làm gì không thấy…”

Tuyền: “Nha… cái mặt này nha… Chắc ra đường cũng nhìn con gái người ta đúng hông… Hèn chi rành lắm…”

Cương: “Hơ… Người ta có phải khúc cây đâu mà đòi trơ ra lúc thấy con gái…”

Tuyền: “Hi hi… Hổng phải khúc cây… mà sao lúc nào cũng cứng zợ…” – Em nó vừa nói, vừa lén chụp tay lên thằng ku, rồi bỏ tay ra cười nham hiểm.

Cương: “Ah… Cắn em giờ… Cứng đánh đòn em đó…”

Tuyền đỏ mặt, ôm tay anh lắc lắc làm nó đập đập vô bên vú của em:

“Chồng biến thái quá à…”

Cương: “Đó… Đập vô tưng tưng nữa kìa…”

“Chát…” – Tuyền đập vô vai Cương, rồi đi ra sau lưng anh, đẩy anh đi lẹ lẹ vô lớp. Chắc để khỏi thấy 2 cái vật thể tưng tưng, nẩy nẩy đó…

Vừa vô tới lớp đã thấy Thi ngồi trước tự bao giờ, y như thường lệ. 2 Đứa:

“Hi Thi… Khỏe hông em…”

Thi ngẩng mặt lên: “Hi… Em… Úi… tay anh bị sao vậy…” – em nó chưa biết chuyện anh bị thương.

2 Đứa nhí nhảnh kia nhìn nhau cười cười, rồi từ từ ngồi xuống. Thi phóng nhanh qua chỗ Cương với Tuyền hỏi:

“Anh bị sao vậy anh… Trời ơi…”

Tuyền bem cho 1 câu: “Ổng ăn hiếp em, nên em đập ổng vậy luôn đó… He he he…”

Thi: “Hả… Là sao… sao vậy anh CƯơng…”

Cương vừa cười vừa nói: “Bữa anh qua nhà Tuyền chơi, về khuya, gặp ăn cướp, rồi đánh nó nên bị vậy thoi em. Hm hm…” – nói đại khái vậy thôi, chứ nói chi tiết là ẻm hỏi nữa.

Làm như Thi không quan tâm mấy tới lý do anh bị vậy, nên em:

“UI Trời ơi… Vậy anh bị gãy tay luôn hả… Ui trời ơi…”

Cương: “Hông có… Bị trầy nhẹ thôi em… Hm hm…” – anh nhìn qua Tuyền, thấy em nó như nén cười do nghĩ gì đó vui lắm trong đầu.

Thi: “Ui… Làm em hết hồn… Mà có đau không anh… Vậy anh vẽ hay làm gì được không…”

Cương: “Nhẹ mà em… Hông sao đâu, đừng có lo…”

Tuyền cười “Hi hi…”, rồi em nói:

“Ổng trâu bò lắm chị ơi… Bị vậy mà còn sức ăn hiếp em quài luôn đó…”

Thi che miệng cười: “Hm hm… Vậy hôm qua nghỉ là do bị như vầy đúng không anh…”

Cương: “Uhm… Tại mới bị, nên rát quá… nghỉ một bữa thôi…”

Thi nhìn qua Tuyền: “Vậy em biết ảnh bị vậy hôm qua mà không chịu nói chị… rồi anh nữa…”

Cương: “Anh không cho Tuyền nó nói đó… Tại cũng không thấy nghiêm trọng gì hết em. Đừng lo mà em…”

Thi thở dài 1 cái nghe cả tiếng gió. Rồi nói:

“Vậy không bị gì nặng là tốt rồi… Làm em nãy hết hồn luôn á…”

2 Đứa nhí nhảnh kia lại nhìn nhau cười mỉm mỉm. Và 1 buổi học cũng bắt đầu. Đúng là Cương cũng thấy có 1 cô gái vào lớp đứng khỏa thân làm mẫu, nhưng thân hình và gương mặt cũng không có gì làm anh ấn tượng, kể cả nứng. Do vậy, anh cũng tập trung vẽ cùng với 1 thiên thần và 1 yêu tinh đáng ghét đang ngồi bên cạnh. Bỗng có giọng nữ từ sau lưng Cương phát ra:

“Tay em bị sao vậy” – Vân, cô giáo mỹ thuật hỏi Cương.

Cương hơi giật mình, nhưng cũng chóng bình tĩnh lại mà nói:

“Dạ… em sắt hành tây nên bị đứt tay cô.”

Vân: “Gì ghê vậy em… Cắt hành tây kiểu gì mà bị băng bó ghê vậy…”

Cả lớp ngó qua chỗ Cương, anh trả lời:

“Dạ em đang chọt chọt củ hành, xong chảy nước mắt, mất tầm nhìn nên chọt vô tay đó cô… Hm hm…”

Vân: “Wao… Sắc hành kiểu lạ đời ha… Hm hm… Rồi có làm lụng gì được không… À mà hôm qua nghỉ là do bị này đúng không Cương…”

Cương: “Dạ hôm qua đau quá nên nghỉ. Nay bớt rồi em mới lên lại. Mà không có gì nặng đầu cô. Khỏi lo…”

Vân: “Uhm. Không sao là được rồi… Mà nhìn tướng em vậy, bị xíu có nhằm nhò gì đúng hông…”

Cương: “Dạ…”

Vân: “Thôi ráng nha em… Mà sao 3 tụi em vẽ được mà cứ ngồi gần nhau ha… Sao không tản ra để chỉ cho mấy bạn kia nữa…” – Vân nhìn qua Tuyền và Thi.

Cương: “Đâu có cô, nhờ em ngồi kế Thi với Tuyền, được chỉ lại mới vẽ tạm tạm được thoi đó…”

Vân: “Không có đâu… Thấy mấy đợt trước 3 đứa có ngồi gần nhau đâu mà cũng vẽ được chứ, đâu tới nỗi nào. Đây nè… nhìn nè…” – cô vừa nói, vừa cầm lần lượt 3 bức vẽ của 3 đứa vẫm còn chưa hoàn thành, giơ lên cho cả lớp coi.

Vẫn mấy thằng 3D kia ngồi mà cứ lố nhố còn hơn đàn bà. Mấy bạn nữ khác thì nhìn chăm chăm vô. Không biết là do kinh ngạc hay nhìn thấy kinh dị nữa. Vài bạn nữ kêu:

“Hôi 3 bạn chia bớt qua đây ngồi đi… Hm hm hm…”

Vân: “Đó thấy chưa… Chắc phải tách 3 em ra quá… không có dồn 1 cục như vậy được…”

Tuyền: “Ah… Cô kỳ quá à… Tụi em ngồi gần nhau nào giờ mà…”

Vân: “Ha ha ha… Coi em kìa. Cô giỡn thôi mà coi kìa… Ha ha ha…”

Tuyền: “Cô này…” – mặt em như vừa mới cảm thấy bất công, giờ lại thấy như khoái chí lắm.

Vân mới nói lớn cho cả lớp nghe:

“Đó mấy đứa thấy chưa… Người ta bị vậy còn ráng cố gắng… Mấy đứa cũng phải cố lên… Không phải cô dạy hay hoặc dở, mà chủ yếu ở mấy đứa… Kiên trì lên thì được thôi ha… Thôi mấy đứa vẽ tiếp đi…”

Lớp lúc này cứ nhao nhao lên, xì xầm cái gì đó chả biết. Còn cô gái làm mẫu tranh thủ thả người xuống xíu để nghỉ mệt, xong cũng làm lại tư thế cũ…

3 tiết học cuối cùng cũng xong, 1 thần dâm, 1 tiên nữ và 1 thiên thần cũng long nhong, kéo đi ăn tiệm. Bữa trưa cũng không có gì đáng nói. Cương gọi về cho Ngọc:

“Ở nhà có đồ ăn chưa em…”

Ngọc: “Anh tính mua đồ về nữa hả… Thôi đừng nha… nãy em ngủ, bé Ý nó nấu luôn rồi. Em mới ăn xong. Ngon lắm… Hi hi…”

Cương: “Trời… Biết vậy anh với Tuyền về ăn hết của em cho rồi…”

Ngọc: “Giành ăn em là em quánh anh chết á… Tin không…”

Cương: “Không tin… Dữ quá ha… Em đợi đấy…”

Ngọc: “Ừa… Để rồi coi…” – xong em cúp máy.

Tuyền hỏi: “Gì zạ chồng…”

Cương kể lại cho Tuyền nghe. Ẻm nói:

“Bị vậy còn đi hù hết người này tới người kia. Hớ… Đáng đời… Bữa nào Ngọc dợt no đòn cho anh biết…”

Đối với Cương, no đòn với những cô gái là một khái niệm rất sung sướng. Nhìn qua Thi, thấy em nó cứ soi chằm chằm vào bàn tay bị thương của anh. Anh cũng phần nào hiểu em nó nghĩ gì. Rồi 3 đứa tạm thời chia tay ở quán ăn.

Về tới nhà, mới vào phòng khách, đã thấy Ý với Ngọc ngồi trên sofa. Cương chọc:

“Ủa… Cơm của anh với Tuyền đâu rồi…”

Ngọc bặm môi, đi ra đá cái “bốp” vô mông anh trước mắt bao ánh nhìn. Tuyền vừa cười hả hê, vừa nói:

“Thấy chưa… Chọc ngay võ sư… Đáng đời… He he he…”

Cương chỉ “Hơ” lên chống chế, rồi cười cười đi vô phòng Tuyền.

2 Đứa tắm sơ qua, thay đồ, rồi nằm lên giường nghỉ lưng. Chợt tiếng điện thoại của Tuyền kêu lên. Em nó ngó lên màn hình, xong lại nằm xuống không nghe máy. Cương hỏi:

“Hông nghe máy đi vợ…”

Tuyền: “Ổng gọi chứ gì đâu… Kệ đi…”

Cương: “Để vậy kỳ chết mồ…”

Tuyền: “Vậy đưa cho chồng nghe nha… Hi hi hi…”

Cương: “Anh mà nghe là em bay luôn á…”

Tuyền: “Hớ… Vậy để đó đi…” – rồi ẻm quay qua nhìn anh 1 hồi rất lâu. Ẻm nói:

“Hỏng biết… Lỡ sau này, em lấy ổng… rồi anh sao ha…”

Cương nghe xong, thấy có gì đó hơi kỳ kỳ trong người… cảm giác buồn buồn khi nghĩ tới sau này mà em nó lấy người khác… mình sẽ bị như thót tim vậy. Có gì đó hụt hẫng. Anh nói:

“Um… Thì em yêu ai, lấy người đó… Sao ép em được…”

Tuyền: “Ép là sao… Bộ em lấy người ta… là anh không nói gì đúng hông…”

Cương: “Sao nói gì được… Bị nhồi tim lấy gì nói nổi… he he…”

Tuyền cười tủm tỉm, dúi đầu vô vai anh rồi đập chan chát mấy cái… xong ngẩng mặt lên nhìn anh hỏi nữa:

“Anh coi em là gì của anh… Mấy lần 2 đứa ấy nhau… anh cảm giác em là gì… Hửm…”

Cương hơi chựng lại, rồi nói:

“Cảm giác yêu yêu, thương thương, với sướng sướng. Không có em là thấy buồn…”

Tuyền lại dúi đầu vô người anh, rồi lại “chát” cho anh mấy cái nữa. Nhưng không ngẩng lên, mà nhìn ra đâu đâu đó, rồi nói:

“Ghét… Vậy anh muốn… làm người yêu em hông…”

Được con gái mở lời trước với mình… tự dưng Cương thấy có gì đó rất vui, kèm cảm giác hạnh phúc. Nhưng anh lại nghĩ bản thân mình không xứng với em, nên anh nói:

“Anh xấu xa lắm đó… Yêu anh nhìu khi em lại hối hận…”

Tuyền ngây thơ, liền ngước mặt lên nhìn anh hỏi: “Sao xấu xa… hả… hả… Bộ có gì hả… Nói… nhanh lên…”

Cương định nói gì đó như thú tội, nhưng rồi anh nghĩ nếu làm vậy, mọi người sẽ bị anh làm xấu mặt. Anh nói:

“Anh nhu cầu cao lắm đó… Em lấy về… sợ ch&#