Xuyên không về Đại Việt – Tác giả Sài Lang
Long híp mắt nhìn chằm chặp đám quân Mông Cổ, lại thấy bọn chúng tựa hồ còn chưa chịu hành động, lập tức quát:
– Đám nghịch tặc này quá ồn ào, chém bớt vài tên cho ta!
Keng!
Một binh sĩ mặt mũi bặm trợn tức thì rút loan đao bên hông xuống, vẻ mặt đằng đằng sát khí đè vài tên người Hán ra, một chân đạp lên lưng, tay kia nâng đao giơ cao quá đầu, chuẩn bị hành quyết. Đối diện cái chết ngay trước mắt, đám người Thiết Tất nháo nhác giãy dụa kịch liệt, vô số tiếng kêu gào sợ hãi cất lên:
– Á! Không!
– Làm ơn, xin đừng giết chúng tôi!
– Á á á á á!!!
Phập!!!
Chỉ nghe một tiếng “phập” thanh thúy vang lên, dưới ánh đuốc bập bùng, vài cái đầu lâu loáng thoáng lăn lông lốc trên mặt đất, ba cột máu tươi phóng thẳng lên không trung kèm với đó là những tiếng la hét thất thanh của những tên nội gián.
Thái tử Mông Cổ hiện tại nằm co quắp trên mặt đất như con gà bị trúng gió chết toi, nước mắt, nước mũi trào ra dính đầy mặt, hắn gân cổ gào rống:
– Sài Thung! Sài Thung! Các ngươi còn không mau tới, chúng sắp giết ta rồi!
Bộ dạng lắm mưu nhiều kế của hắn ta giống như bị chó tha đi mất, lúc này thảm hại vừa vô dụng khiến người ta chán ghét, nào có còn phong thái của một thái tử Mông Cổ ngạo nghễ nữa.
Phía quân Mông Cổ cuối cùng cũng không đứng nhìn được nữa, phân nửa quân lính hung hãn lao đến dưới sự chỉ huy của ba tên Sài Thung, Ba Tây và Quang Gân.
Kẻ địch bị sỉ nhục thoáng cái lao đến, Long biết kế hoạch đã thành công, lập tức hạ lệnh:
– Đem tên Thiết Tất này giữ lại, đừng để cho hắn chết, về sau tất còn có chỗ để dùng đến!
Một binh sĩ ngay sau đó tiến lên lôi Thiết Tất như một con gà chết xuống, đám người Hán còn lại số phận cũng đủ hiểu, đầu lâu lăn lộn như trái bóng trên mặt đất. Riêng tên thái tử Mông Cổ, Long sẽ không để cho tên này chết dễ dàng như vậy, cái mạng của một kẻ có thân phận là thái tử Mông Cổ vẫn rất đáng giá.
Binh sĩ hai bên dàn trận chuẩn bị lao vào giáp lá cà với nhau, ngay lúc quân địch đông như ruồi muỗi ùa đến, chỉ thấy Long vậy mà cùng Dư tướng quân và Trần Dần hô hào cười như điên dại, vài tia lửa màu đỏ cam theo đó được đốt lên.
– Thay phiên nhau ném về phía quân địch! Kẻ nào kém nhiều sẽ được trọng thưởng!
Long gầm lớn một tiếng, hắn dẫn đầu cả đội quân ném ra một gói bột nặng trịch đang cháy chậm về phía quân Mông Cổ. Đây chính là một gói thuốc nổ to cỡ nắm tay người trưởng thành, được bọc kín bởi giấy dầu và dùng đất sét để nén chặt lại, bên ngoài chừa ra một ngòi nổ dài vừa tầm, chính là loại lựu đạn đơn giản nhất do Long tự nghiên cứu chế tạo ra.
Vào lần đấu trí cùng Hùng ở An Dương doanh trại, hắn nhận thấy uy lực của thuốc nổ vô cùng lớn và có sức uy hiếp nhất định với đám đông, cho nên sai người cất công tìm mua lưu huỳnh, bộ than và dầu hỏa, sau khi trộn hỗn hợp lẫn vào nhau tạo thành một loại thuốc nổ đơn giản, gần giống với loại TNT hiện đại ở thời kim tiền, tuy nhiên vì đây là loại thuốc nổ thô chưa được xử lý tinh chế cho nên vẫn còn nhiều mặt nguy hiểm khi sử dụng, chẳng hạn như dễ phát nổ, cháy nhanh, và có cả trường hợp xấu nhất là không cháy được.
Liên tiếp có vô số hoa lửa đủ mọi hình dạng bay về hướng đại quân Mông Cổ phía đối diện, quân địch vẫn chưa hề hay biết, nháo nhào xông lên như sóng trào, thanh thế vô cùng hùng hổ.
– Khịt! Khịt! Khói này… không ổn! Là hỏa dược!
Sài Thung phó nguyên soái phe Mông Cổ hít vài hơi khói đen vào lập tức trên mặt gã xuất hiện thần thái mê man phê pha, vài giây sau liền hốt hoảng la lên nhưng đã muộn, lúc này hàng trăm khối thuốc nổ đã cháy tàn.
Bùm! Bùm! Oành! Oành!
Mặt đất rung chuyển như có một đàn voi trăm ngàn con chạy qua, lửa đỏ sáng rực cùng với đó là những đám mây đen hình nấm bốc lên giữa đêm đen.
– Á á á! Tay… tay ta!
– Chân của ta!
– Mọi người đừng hoảng loạn!
– TẤT CẢ BINH SĨ PHÍA SAU TIẾN LÊN, NHẤT ĐỊNH PHẢI BẮT GỌN ĐÁM TIỂU NHÂN KIA CHO TA!!!
Ba tên nguyên soái Mông Cổ gào rú, hận không thể nào lao đến để chém tên thanh niên trẻ tuổi phe địch ra thành nghìn mảnh, chính tên đó đã dùng thuốc nổ oanh tạc đội hình quân Mông Cổ.
Toàn bộ mười mấy ngàn binh sĩ người Hán lẫn người Mông Cổ đổ bộ xuống thung lũng bên dưới, dù thảm kịch vừa rồi nhân sĩ có tiêu hao nhưng ước tính vẫn còn lại hơn 11.000 người.
Quân địch điên cuồng lao đến, Long, Trần Khánh Dư và Trần Dần nào dám xem nhẹ, vội vàng điều quân vừa đánh vừa lui, nhử quân địch lấn sâu vào thung lũng.
Trong thoáng chốc cục diện trở nên hỗn loạn, số lượng binh sĩ hai phe tử trận đã vượt qua con số trăm người.
Nhưng người tính đâu có phải lúc nào cũng suôn sẻ như trời tính? Thế quân địch mạnh mẽ, lại có thêm mấy chục binh sĩ của Đại Việt trong lúc lui về sau chậm trễ, đã bị giáo nhọn quân địch xuyên thủng thân thể, chúng tướng khụy xuống trong sự tuyệt vọng, những huynh đệ đều đau khổ nhưng tuyệt đối không kêu la tiếng nào, quyết dùng chút hơi tàn trước khi chết để cản chân quân địch, hy sinh tính mạng nhằm tạo cơ hội cho những đồng đội còn lại tranh thủ rút lui.
Nhìn thấy một màn này, lòng ngực ba người bọn Long như bị hàng nghìn móng vuốt cào xé, nội tâm không ngừng xúc động khi thấy huynh đệ đồng bào lần lượt ngã xuống dưới chân quân thù.
– TRẦN DI ÁI! NGƯƠI LÀ TÊN CÕNG RẮN CẮN GÀ NHÀ!
Tức giận cuồn cuộn trào dâng, Long gầm lên một tiếng, đại đao tiếp tay, điên loạn múa trong đám đông, không lùi mà lại tiến thẳng về phía địch!
– LỖ MÃNG!
Trần Khánh Dư thấy hắn trở nên điên cuồng như kẻ mất trí như vậy thì thầm mắng một tiếng, kế hoạch vốn gần như sắp thành thì Long lại bị cảm xúc chi phối, như vậy chẳng khác nào nào toàn bộ công sức đều đem đổ sông, đổ biển hay sao chứ?
Trần Khánh Dư cùng Trần Dần ngay lập tức đuổi theo Long tướng quân, vừa quát:
– Long huynh đệ! Ngươi mau bình tĩnh lại, kế sách sắp thành rồi!
Trần Dần tranh thủ bổ một đao chém đứt đầu một tên Mông Cổ, gằn giọng quát:
– Đúng đấy Long tướng quân, có chiến tranh thì ắt có chém giết, ngài làm như vậy chẳng khác nào lao đầu vào lưới địch, vậy thì những binh sĩ ngã xuống e sẽ phải hy sinh tính mạng một cách vô ích!
Dưới sự khuyên ngăn của hai người, Long lạnh lùng quay lại dùng ánh mắt đỏ ngầu nhìn họ, giọng khàn nói:
– Vậy những huynh đệ ngã xuống ngoài kia thì sao? Ta biết ăn nói như thế nào với người nhà của họ? Thân là chủ tướng há lại để cho binh sĩ bảo vệ? Ta phải cùng kề vai chiến đấu với họ!
Nói rồi hắn như người điên lao đi chém giết quân địch, võ học toàn thân thi triển, bản lĩnh phải nói khiến cho chúng nhân kinh hồn bạt vía. Long tướng quân lướt đến đâu, nơi đó liền có đầu lâu cùng máu tươi của quân địch phóng lên cao ba thước, sức sát phạt kinh người. Hắn chân chính hóa thân thành một tên sát nhân uống máu kẻ địch!
– Chết tiệt!
Trần Khánh Dư, Trần Dần chỉ biết mắng một tiếng rồi cùng lao theo chém giết, nhiệt huyết toàn thân họ sôi sùng sục, máu nóng rần rần lưu động bên dưới làn da, sau đó đẩy dồn lên mặt khiến dung diện vị tướng đỏ bừng như lửa đốt, hai người tất nhiên đã bị những lời nói của Long kích thích.
Phó thống soái Sài Thung nhìn thấy cảnh này lập tức đắc ý kêu lên:
– Đè ép chúng! Bắt lấy chủ tướng phe Đại Việt cho ta!
Gã Mông Cổ coi sinh mạng của các binh sĩ như cỏ rác, một đường dẫn binh lao đến muốn bắt lấy ba vị chủ tướng của phe Đại Việt.
Trên sườn núi, Lý lão, thừa tướng, Huyền cùng Dư Thiếu Nhi đứng chung một chỗ, nhìn thấy một màn như thế liền ngây người, cả bọn nhất thời vẻ lo lắng phủ kín gương mặt.
Lý lão chợt thở dài:
– Haizz! Long tiểu tử tuy có tài nhưng hắn lại bị cảm xúc chi phối, sau này vẫn cần phải rèn luyện nhiều hơn nữa!
Thừa tướng Trần Quang Khải cũng gật đầu, không phủ nhận nói:
– Hắn còn trẻ, tính tình sốc nổi như vậy là lẽ đương nhiên! Thật không thể hiểu nổi, cái tên này có lúc thì nham hiểm, gian ác, có lúc lại bộc trực, thẳng tính như quân tử, hắn nếu cứ tiếp tục thế này, muốn làm việc lớn khó càng khó!
Nhị nữ đứng sau lưng hai người chỉ biết siết chặt tay nhau, một lời cũng không có nói ra, nhưng sâu trong mắt là lo lắng không thôi.
Hỗn chiến nổ ra cực kỳ thảm khốc, xác người phơi đầy rất, máu tươi chảy thành dòng như suối, cảnh tượng muôn phần bi lụy.
Dư tướng quân cùng Trần Dần và một tốp binh sĩ rốt cuộc cũng đuổi kịp Long, tức