Gái Gú Việt Nam

Yêu chị hàng xóm

Phần 2
Tuy đêm qua có thức hơi muộn vì mải nghĩ đến chị nhưng do thói quen nên sáng nay, mới tờ mờ tôi đã xuống giường. Công việc đầu ngày của tôi là đẩy tạ và hít xà đơn. Thi thoảng cũng chạy bộ cùng mấy thằng trong xóm nữa. Chả hiểu sao, nay mới hít được vài chục cái đã thấy chán tay. Có lẽ tại thức đêm muộn.

Không tập nữa, tôi lững thững ra ngõ đi dạo. Ngõ trước nhà tôi ngắn và rộng, hai bên chỉ khoảng hai chục gia đình. Vì nhà nào cũng có cây ăn quả trồng sát đường nên ngõ rất mát vào mùa hè. Nhà tôi có ba cây mít, nhà chị có một cây mít và một cây sấu. Đang lượn lờ, thì thấy thằng Hùng và thằng Toàn chạy qua.

“Ê, chạy cùng cho vui.”

Thằng Hùng cất tiếng rủ khi vừa trông thấy tôi.

“Thôi, nay lười lắm”

“Làm đếch gì mà lười, tương tư iêm nào à?”

Đến lượt thằng Toàn thắc mắc.

“Đếch đâu, vừa đẩy tạ xong, làm gì còn sức mà chạy nữa.”

“Ok, vậy các anh lướt đây.”

Chán chẳng có gì nữa, tôi quay vào lấy bình đi tưới hoa. Dừng chân tại bồn cẩm tú cầu, tôi ngắm nghía rồi sờ nhẹ lên những cánh hoa mềm mại như những cánh bướm nhỏ.

“Chà, đẹp thật! Những bông to và đều quá.”

Tôi ngẩng lên, thấy chị đang đứng trên ban công ngó xuống. Gió xuân sớm thổi tóc mái chị bay bay thật đẹp.

“Không phải khen, tất nhiên hoa em trồng thì phải đẹp chứ”

“Khen đểu đấy, chứ thật thì hoa xấu hoắc. Hoa cẩm tú cầu mà chẳng thấy giống hoa ngũ sắc gì hết. Hihi”

“Hừ. Hoa cẩm tú cầu của em mà giống hoa ngũ sắc thì chị giống y Thị Nở.”

“Đúng là thằng Chí Phèo, chẳng chịu kém câu nào. Hihi”

“Nếu chị đồng ý làm Nở thì em cố là anh Chí cũng được. Haha”

“Chị còn lâu mới làm Nở Chí nhé. Hihi”

Chị trên em dưới, mải nói qua, cãi lại mà không biết cái Linh mò ra. Chỉ đến khi thấy tiếng nó oang oác trường ca muôn thuở thì mới giật mình.

“Con ranh con, thích nói linh tinh à?”

Tôi giơ cái bình dọa tưới nó nhưng chợt nhận ra bình đã hết nước.

“Anh chị không tán nhau sao mà hẹn nhau ra đây sớm thế? Hehe”

“Hẹn đâu mà hẹn, không thấy chị Hương còn trên tầng kia à?”

“Ừ thì trên tầng với dưới vườn cũng hẹn nhau được vậy. Hihi”

Thấy em tôi trêu, chị chẳng nói gì mà chỉ tủm tỉm cười. Còn tôi thì cú nó quá. Chẳng lẽ lại cốc cho nó vài phát.

“Thôi mày lượn vào sào giúp anh hai gói mì tôm đi, đói quá rồi.”

Dọa nó chẳng im, mắng nó cũng chẳng thôi, đành dùng mẹo đuổi nó đi vậy. Thế nhưng Linh đi rồi thì trên ban công nhà chị cũng chẳng còn ai. Từng tia nắng ban mai chiếu rọi khắp nơi khiến những giọt nước cuối cùng còn đọng lại trên lá long lanh như những viên ngọc.

Tối đến, cả nhà đang ăn cơm thì thấy chị sang. Tưởng chị sang bảo tôi cái gì nhưng hóa ra đếch phải mà chị sang rủ con Linh đi ăn chè.

“Cho em đi ké với.”

“Ok, đi luôn, ra giữ xe và làm vệ sĩ cho chị em tớ. Hihi”

“Cho ăn chè thì đi chứ làm vệ sĩ thì đây bận lắm.”

“Chị ấy có cần vệ sĩ thì cần chứ em là cóc cần đâu. Hehe”

“Chị cũng chả cần. Hihi”

Hai chị em nó kẻ tung người hứng, quyết đá tôi ra khỏi cuộc chơi. Vậy thì ông đây không thèm nhé.

“Đùa vậy thôi chứ tớ tối nay cũng có hẹn roài.”

“Có hẹn với chú dế choắt hả? Hihi”

“Dế cái đầu chị ý, em đây con người của công việc chứ có rảnh như tụi trẻ ranh đâu. Hehe”

Con Linh thì bỏ dở cả cơm, còn chị chẳng buồn cãi với tôi. Hai đứa chúng nó tung tẩy lướt qua mặt tôi, thấy mà cú.

“Chè Bà Béo nay nghỉ rồi.”

Tôi trù với theo cho bõ tức.

“Cứ ở nhà và ngoan, lát chị mua chè về thưởng cho. Hihi”

Chị đi rồi, chẳng có gì làm, tôi vác laptop ra vẽ nốt cái sơ đồ bảng mạch cho hệ thống đèn led tự chế còn đang dang dở. Mắt thì nhìn màn hình, tâm chí lại lơ lửng đâu đâu, những nét vẽ trở nên rối rắm và khó hiểu. Bực mình, nhấn shutdown luôn.

“Bố mẹ ở nhà, con ra đây chút.”

Chào ông bà xong, tôi phóng xe ra hướng thị trấn. Trời đêm gió hiu hiu mát. Hai bên đường đủ mọi loại biển quảng cáo với muôn kiểu khác nhau. Cái thì nháy xanh xanh, cái lại lập lòe đo đỏ. Nhìn mà rối cả não. Ấn tượng nhất là quán ốc nóng ngay đầu xã. Nhà chủ chơi sang, treo nguyên cái biển siêu to với hàng trăm con ốc lớn, bé, già, trẻ bò lổn nhổn khắp mặt biển.

Đi loanh quanh một hồi chán quá, tôi vòng xe về quán chè bà Béo để xem hai chị em còn ở đó không. Chè bà Béo là một quán chè nổi tiếng khắp mấy xã quanh đây. Không chỉ chè ngon, bà chủ vui tính mà vị trí quán còn cực kỳ thuận tiện và đẹp. Vì đông nên vui, vì vui nên khách lại càng thích tìm tới. Chính vì thế, quán chè bà Béo lúc nào cũng nườm nượp người vào ra. Nó gần như là một tụ điểm hẹn hò ngon bổ rẻ của tụi học sinh, thanh niên quanh đó.

Tuy đã tới nơi nhưng thấy ồn ào quá nên tôi chỉ đứng nhòm ở bên ngoài. Nhìn mãi mà chẳng thấy chiếc Vision màu trắng của chị đâu, đoán là chắc chị đã về nên tính rú ga vọt luôn thì bỗng nghe tiếng như ai gọi tên mình. Ngoái vào thì gặp ngay cái bản mặt thằng Toàn. Nó đang vẫy gọi tôi vào. Bàn nó có độ 5, 6 người gì đó. Bạn gọi mà chẳng lẽ lắc đầu bơ luôn. Vậy là miễn cưỡng dựng xe vào chỗ, tôi tiến về phía nó.

“Đi ăn mảnh mà không mời anh em với.”

“Đâu có, tôi cũng là khách thôi. Nay là sinh nhật của An nên bạn ấy mời.”

Một cô gái mặc áo hồng đứng lên mời tôi ngồi cùng ăn cho vui nhưng tôi từ chối, viện lý do đang đi tìm em.

“Linh và Hương đang ngồi ngay chỗ bụi trúc kia kìa.”

Sau khi được thằng Toàn chỉ chỗ, tôi liền chào tất cả để đi tìm hai chị em. Phải lách qua mấy bàn khác mới tới được gần chỗ có bụi trúc. Quả nhiên hai chị em đang rúc rích với nhau ở một góc. Mải ăn đến nỗi không phát hiện ra sự có mặt của tôi. Vậy thì xem đây. Một ý nghĩ tinh nghịch chợt lóe. Tôi với tay ngắt một lá trúc, nhằm đúng lúc chị vừa đưa thìa vào miện tôi liền dùng đầu lá trúc quẹt ngang qua cổ chị. Chắc tưởng con gì bò vào cổ nên chưa kịp nuốt miếng chè, chị đã vội hét toáng lên và đưa tay chộp nhanh lên cổ. Linh ngồi kế bên cũng giật mình ngó sang.

“Anh vừa làm gì chị mà chị hét lên đấy?”

“Hì hì. Anh có làm gì đâu, chỉ là cái lá trúc khô theo gió từ đâu rơi vào cổ áo chị đấy thôi.”

Tôi khoái chí cười toét. Lúc này chị mới hoàn hồn và nhận ra chuyện gì vừa xảy đến với mình. Nhanh như chớp, chị túm ngay lấy tai tôi mà kéo.

“Ái ái, sao lại kéo tai em, tại chiếc lá nó rơi đấy chứ.”

“Còn cãi à. Để chị mày xin luôn cái tai mới được.”

“Thôi thôi, em xin lỗi, lỗi là tại em.”

“Nhớ lấy nhé.”

Chị xoắn tai tôi thêm một lần nữa mới chịu buông tha. ĐÃ bị chị nói là Chí Phèo nên tôi ra sức ăn vạ, kêu rên thảm thiết không ngừng.

“Thôi đừng khóc nữa, ngồi đây em gọi chè bưởi cho mà ăn. Hehe”

Anh hùng sa cơ, bị cả em gái bắt nạt. Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Thôi anh đau lắm, không ăn được đâu.”

“Đúng là đồ Chí Phèo, mới động nhẹ đã ăn vạ rồi”

“Ai bảo chị Nở nhéo tai em mạnh làm chi.”

“Thích gọi chị Nở không, nhéo nốt tai bên kia cho cân bây giờ. Hihi”

Nghe nhéo nốt cho cân, tôi hoảng quá im luôn.

“Anh không ăn thì thôi đi về vậy. Đỡ tốn một li. Hehe”

Vừa không được ăn, lại còn bị nhéo tai, tôi vờ dỗi đứng lên đi ra cổng trước. Vừa bước được mấy bước, bỗng chân vướng một cái tí thì ngã.

“Thằng ôn con, đi đứng kiểu gì thế? Bị mù à?”

Rõ ràng nó mới thò chân ra định ngáng tôi. Vậy mà nó còn quay sang chửi mới đau chứ. Chẳng cần hiểu nguyên nhân, tôi co chân đạp luôn cho nó một phát cả ghế lẫn người ngã lăn xuống đất. Cả bàn nó thấy thế nhao nhao cùng đứng dậy. Bàn nó có sáu đứa, 4 nam và 2 nữ, tuổi chắc cỡ tôi. Thằng bị đạp sau khi bật dậy liền chỉ thẳng mặt tôi:

“Mày dám đạp bố, đánh bỏ mẹ nó đi”

Lời của nó như một câu rục bọn kia vào chiến hội đồng. Chung quanh thấy sắp có ẩu đả nên đều lùi xa. Chị và Linh lúc này cũng chạy lại can ngăn tôi. Thằng Toàn và mấy đứa bạn nó cũng tới. Cả chủ quán cũng xuất hiện. Thằng bị đạp thấy bọn thằng Toàn tới, nghĩ tôi cũng nhiều viện binh nên không dám to mồm nữa. Dù sao nó cũng là bên gây sự trước cơ mà. Sau một hồi tìm hiểu nội tình, bác Béo biết nguyên nhân bắt nguồn không phải từ tôi nên bác điều đình cho hai bên hòa giải. Tôi không ý kiến gì nữa, bọn kia cũng im re ra về.

Dẫu còn lăn tăn vụ nó tự nhiên ngáng chân nhưng được phát đạp rồi nên tôi cũng cóc cần thắc mắc nguyên nhân làm chi. Mãi lúc về gần tới nhà mới thấy cái Linh quay sang hỏi:

“Anh biết tại sao thằng