Cực phẩm loạn luân – Quyển 2 – Tác giả Manumylove
Trong khi ở phía bên thì cùng chiều cao như thế có hai giá đỡ ngang thì ở chỗ đó chỉ có 1 mà thôi. Anh nhìn kỹ và phát hiện cái giá đó có thể tháo rời ra được để lại một bức tường gỗ phía trong. Nó giống như là cánh cửa để vào phía sau nhưng anh Trung lại không phát hiện ra bất kỳ một dấu vết nào để có thể đưa chìa khóa vào mở cánh cửa đó cả.
Dùng tay đấm mạnh, dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa đó cũng không ăn thua vì cánh cửa đó khá dày và bằng chất liệu gỗ tốt. Không còn cách nào khác anh phải bỏ hết sách trên kệ ra để đấm vào kệ sách tìm lối vào bên trong nhưng đều không khả thi. Cho đến khi quyển sách cuối cùng được lấy ra thì anh Trung thấy một quyển sách bằng gỗ bề mặt khắc nổi ba chữ “Tam quốc chí” và được vẽ hình ba anh em Lưu Quan Trương khá sinh động.
Anh Trung lấy tay sờ nắn khắp quyển sách thì thấy là nó là khúc gỗ dính liền với mặt sau kệ sách dày khoảng 3 phân. Nhưng việc sờ nắn kỹ càng mọi ngóc ngách của quyển sách cũng giúp anh Trung phát hiện ra hình như bìa của quyển sách này rời ra và có thể lật ra được. Rất có thể bên trong ẩn giấu điều gì đó. Nên anh Trung liền kéo bìa của quyển sách quay một vòng ra ngoài thì bỗng nhiên anh Trung nghe những tiếng tạch tạch vang lên ở phía sau kệ sách.
Anh Trung mừng húm vì như vậy đã phát hiện ra cơ quan, mặc dù là phía sau của bìa sách hoàn toàn là gỗ trống trơn nhưng mà gáy của bìa sách lại như một bản lề cửa. Khi bìa quyển sách quay thì bản lề cửa cũng quay và vận động cơ quan giấu bên trong. Anh Trung thử đẩy lại cánh cửa thì quả nhiên cánh cửa đã mở ra. Anh vội vàng cúi thấp người đi vào bên trong.
Vào được bên trong thì đúng như anh tính toán, phía trong rộng chừng gần mét rưỡi nhưng lại hoàn toàn trống không. Đã thiết kế cơ quan tinh vi như thế này thì không thể không cất giấu điều gì đó được nên anh lại quan sát tỉ mẩn và tìm tòi. Anh phát hiện một đoạn nền nhà có vẻ hơi khác một chút với đoạn còn lại nhưng vẫn không thể tìm được cách để đi xuống dưới, anh tin chắc phía dưới này chính là hầm ngầm.
Rồi anh bất ngờ phát hiện một nút bấm màu đỏ ở vị trí phía sau quyển sách khi nãy, anh vội bấm vào đó thì chỉ thấy những tiếng tạch tạch vang lên. Các thỏi kim loại từ giữa bức vách của kệ sách và phía sau kệ sách bung ra. Thì ra là lúc nãy anh Trung tìm không thấy dấu hiệu của ổ khóa chính là vì ở bên ngoài cách lật bìa quyển sách gỗ chính là cách mở cửa, khi đó cơ quan sẽ rút các thanh kim loại vào bên trong và cửa được mở ra.
Khi vào trong rồi thì lại có thể ấn nút ở bên trong để đóng cửa lại đồng thời để bìa cuốn sách quay lại vị trí cũ để trong trường hợp trốn tránh ai đó thì người bên ngoài khó lòng mà phát hiện ra được. Anh Trung lại ấn công tắc một lần nữa thì các thanh kim loại lại thụt vào và anh thử đẩy cánh cửa về lại vị trí cũ sau đó ấn nút tiếp thì cánh cửa hoàn toàn đóng kín lại như lúc ban đầu.
Chính vì hành động đó của anh lại khiến cho anh vô tình phát hiện ra một cơ quan khác ẩn giấu ở mép tường gần bản lề cánh cửa. Nếu như anh không đóng lại cánh cửa thì sẽ mãi mãi không bao giờ phát hiện ra cơ quan đó. Anh ấn nút cơ quan thì sàn nhà phía dưới lại từ từ chuyển động để tạo nên các bậc thang dẫn tới mật thất. Đi xuống phía dưới mật thất thì anh phát hiện ra một không gian rộng lớn có thể bằng với diện tích phòng nghỉ và thư phòng gộp lại, có kê mấy chiếc giường ngủ.
Trần mật thất được đổ bê tông chắc chắn và theo quan sát của anh Trung thì còn cách mặt sàn tầng trên khoảng 70 đến 80 phân. Chính vì thế mà anh đã gõ xuống nền nhà để phát hiện có hầm ngầm không mà không phát hiện ra. Mật thất này được xây dựng từ những ngày kháng chiến chống Mỹ, Mỹ rải thảm bom miền bắc nên gia đình đã cho xây dựng để làm chỗ trú bom.
Anh Trung nhanh chóng nhìn thấy một chiếc tủ gỗ lớn và lập tức tiến lại nó. Tủ không khóa nên anh mở dễ dàng thì phát hiện bên trong toàn là da động vật quý hiếm. Nó bao gồm hơn chục bộ da báo tuyết to, vài bộ da hổ, móng vuốt và răng nanh hổ, da đà điểu, cao hổ, mật gấu, da và lông gấu có đủ cả. Do những người họ Hứa này có nguồn gốc tổ tiên xa xưa là người Hung Nô hay là Mông Cổ ngày nay, ở đó thì là cao nguyên rộng lớn khí hậu khắc nghiệt nên từ nhiều thế kỷ về trước loài báo tuyết và Gấu gobi khá nhiều. Do sinh trưởng trong vùng đất khắc nghiệt nhiệt độ có khi âm 40 độ nên chúng có da và lông rất dày. Báo Tuyết còn có lông màu trắng với các đốm đen trông rất đẹp về mặt thẩm mỹ.
Anh Trung còn tìm thấy các sách quý lưu truyền của nhà họ Hứa dạy về kỹ thuật khai khoáng, luyện kim. Dạy về cách thuộc da và cả dạy về nghề truyền thống của gia tộc mới học được khi di cư về trung nguyên. Ở Mông Cổ là vùng đất có trữ lượng khoáng sản lớn, các mỏ vàng và mỏ kim loại nhiều nên từ thời cổ đại kỹ thuật luyện kim của họ đã phát triển. Ngoài ra còn có một cuốn sách dạy về cách dùng độc và giải độc. Tất cả đều gồm có hai bản là bản tiếng Trung và một bản đã được dịch ra tiếng Việt, anh chỉ lấy bản dịch ra tiếng Việt còn để lại nguyên bản dịch tiếng Trung…
Tiếp tục mở ngăn khác thì anh lại phát hiện ra một cặp sừng tê giác và hai cặp ngà voi khổng lồ được cất giấu, được bọc bằng vải lụa đỏ cẩn thận. Mở đến ngăn cuối cùng thì anh phát hiện ra chỉ có duy nhất một chiếc hộp bằng gỗ hương thơm lừng. Mở chiếc hộp ra thì anh lại phát hiện trong đó là một chiếc hộp bằng ngọc bích quý giá và tinh xảo.
Tiếp tục mở chiếc hộp Ngọc ra thì bên trong lại đựng ba chiếc lọ bé xíu đều bằng chất liệu quý. Ở ngoài mỗi lọ đều có dán mảnh giấy nhỏ ghi là thuốc độc dạng nước, thuốc độc dạng khí và thuốc giải. Ở bên cạnh cũng có tờ giấy nhỏ kẹp vào đó. Anh Trung tò mò mở ra đọc thì có ghi chép lại tiểu sử của ba lọ thuốc này. Nhiều đời trước thì tổ tiên nhà họ Hứa vô tình bắt gặp một người sắp chết nên có đưa về nhà hết sức cứu chữa nhưng không thành. Trước khi chết thì kẻ đó vì cảm kích ơn cứu mạng mà có đưa ra ba cái lọ và một quyển sách để trao lại cho nhà họ Hứa. Vốn dĩ kẻ đó là người trong giang hồ chuyên về dụng độc trong môn phái ngũ độc giáo. Họ có 5 huynh đệ chuyên về sử dụng 5 loài kịch độc và cũng luyện chưởng pháp có độc.
Họ nghe nói là ở sa mạc Gobi của Mông Cổ ngày nay có một loài trùng độc còn được gọi là trùng tử thần hay giun tử thần mà ngày nay gọi là trùng Mông Cổ. Sở dĩ có cái tên là trùng tử thần vì nó xuất hiện ở đâu thì ở đó có người chết hay các loài gia súc lớn đều bị chết mà cũng chưa có ai bắt gặp nó. Dựa vào những dấu vết mà nó để lại ở trên cát thì có thể tưởng tượng nó có hình dáng tương tự như ống tiêu hóa của một con bò, dài chừng 0, 6 tới 1, 5 m, thân hình tròn trịa, có màu đỏ tươi và những đốm đen hay mảng đen trên người, trên đầu và ở đuôi có gai.
Theo truyền thuyết được những người dân sa mạc Gobi rỉ tai nhau từ hàng ngàn năm qua, loài sâu này có một khả năng kỳ bí như nó có thể phun ra chất độc acid vàng gây chết người ngay lập tức khi tiếp xúc hoặc có thể tiêu diệt con mồi từ xa bằng một luồng điện siêu mạnh. Mà cho đến hiện tại các nhà khoa học vẫn còn tranh luận và truy tìm nó nhưng vẫn chưa gặp được.
Vốn là những người chuyên dụng độc nên điều đó thu hút họ, cả 5 anh em đều tới sa mạc gobi để tìm kiếm và nghiên cứu độc tính của loài vật này từ những xác chết. Họ ròng rã tìm kiếm hàng chục năm trời thì cuối cùng cũng bắt gặp được con vật như thế. Lập tức họ đã phải trả giá bằng mạng sống của hai huynh đệ, một người bị nọc độc cực mạnh do con sâu tiết ra và một người bị chết vì luồng điện.
Mặc dù đã nghiên cứu nhiều năm về độc tính của chúng nhưng 5 người vẫn chưa thể chế thuốc giải hoàn chỉnh. Con vật sau khi phóng thích lượng lớn chất độc và luồng điện mạnh thì hao tổn sinh khí và bị bắt giữ. Mấy người còn lại sau khi đã bắt được trùng rồi thì mới tìm cách thu giữ độc của con trùng, dần dần thì họ mới phát hiện ra là chỉ có dùng một loại bình đặc biệt bằng ngọc thì mới có thể giữ được chất độc đó, còn lại các loại bình bằng sứ thậm chí thép cũng đều bị ăn mòn hết.
Rồi cũng đến khi con trùng khôi phục được nguyên khí và lượng độc tố đủ mạnh trong cơ thể, nó bất ngờ lại tung ra khiến cho thêm hai người trong bọn họ lại uổng mạng chỉ còn duy nhất người nọ sống sót. Người đó cũng đã nghiên cứu ra được thuốc giải loại kịch độc đó và cứ thế mà thu giữ lấy chất độc mà con trùng tiết ra. Nhưng còn luồng điện siêu mạnh mà con trùng phát ra thì không có cách nào hóa giải do đó tính toán gần đến thời gian con trùng có thể phát luồng điện thì người nọ đã ra tay giết hại nó rồi trở về trung nguyên.
Theo như giấy ghi chép lại thì chất độc của con trùng có thể ăn mòn sắt thép nhanh chóng. Và đó có thể là lý do chính để cho tên Tuân tìm mọi cách để xin về nhà. Hắn cũng không ngây thơ mà tin rằng chú Thắng một công an huyện nhỏ nhoi có thể giúp che chở cho mình. Hắn biết ở nhà có bảo vật đó nên sẵn sàng đánh đổi tất cả tài sản chỉ để được về nhà lấy cái đó để khi ngồi tù thì hắn sẽ sử dụng để ăn mòn song sắt, dùng chất độc để giết quản ngục và bỏ trốn. Còn mạng sống thì lo gì không kiếm lại được tài sản đã mất.
Cho tất cả những thứ đó vào ba lô anh Trung tiếp tục đi khám phá tìm kiếm xung quanh vì vẫn chưa thấy vàng mà tên Tuân nói. Anh phát hiện là từ căn mật thất đó còn có một địa đạo nhỏ rộng chỉ hơn 1m. Anh đi theo địa đạo đó thì lại dẫn tới một căn mật thất khác. Đó chính là nơi cất giấu vàng và đồ cổ. Anh tuồn hết vàng thỏi vào ba lô, lấy da báo và da hổ phủ lên thì đã đầy kín ba lô.
Đồ cổ không thể nhét vừa nữa rồi. Anh bỏ một cục đen là gói ma túy vào chỗ để vàng khi nãy. Sau đó quan sát lên trên trần để tìm cơ quan, anh tin chắc là ở căn mật thất này cũng có cơ quan. Đã có kinh nghiệm nên rất nhanh anh cũng đã tìm ra được cơ quan, ấn nút thì lại có đường thông dẫn lên trên mặt đất. Anh theo đó mà đi lên nhìn thì phát hiện ra đó chính là gian thờ, mật thất ở ngay dưới bàn thờ.
Nhà họ Hứa xây dựng thành các khu nhà riêng nối với nhau, ngoài một khu nhà thờ tổ riêng do ông cụ ở thì ba người con mỗi người một khu nhà riêng biệt. Em trai và các cháu của ông cụ cũng vậy. Anh Trung lại đi xuống và ấn nút cơ quan để đóng lại mật thất như cũ, theo địa đạo về lại căn mật thất dưới thư phòng của Lão Đại và theo đó ra ngoài.
Anh Trung vác ba lô ra ngoài thì cũng không thu hút sự chú ý của đám người nhà họ Hứa vì anh đi ra từ dãy nhà dành cho lão Đại và các con của lão, Yến chính là con dâu của lão đi ra từ đó không có gì gây nghi ngờ. Hơn nữa là tất cả đồ vật giá trị của chị em Yến đã bị bán trước tiên để lo hậu sự cho mấy người. Anh Trung nháy mắt gật đầu ra hiệu với tôi rồi mang thẳng balô ra cốp xe.
Một lúc sau thì xe của chú Thắng cũng tới dẫn theo tên Tuân. Tên Tuân nhìn thấy tôi thì cũng thoáng ngạc nhiên rồi lập tức hiểu ra là tôi đến để tiếp quản cơ ngơi này. Hắn cũng đã nhìn thấy Thu và hai chị em Yến cùng với Lệ. Hắn lập tức hiểu ra là đã bị chú Thắng chơi một vố đau về chuyện của Lệ rồi nhưng bề ngoài vẫn giữ sự bình thản và cũng lập tức nảy ra trong đầu một âm mưu hiể