Tình yêu và thù hận
Sáng hôm sau.
Trên chiếc ghế gỗ dài trong phòng khách của nhà ba mẹ Hạnh Vi, hai mắt người thanh niên lạ mặt từ từ hé mở…
Trước mắt anh ta là 3 gương mặt xa lạ đang nhìn chằm chằm…
– “A… các người là…” – Người thanh niên cố gắng ngồi dậy nhưng cảm thấy toàn thân đau nhức.
– “Ê ê cậu cứ nằm đó đi, vết thương còn hở, cử động nhiều sẽ chảy máu lại đó.” – Ông Sơn lên tiếng khi thấy người thanh niên toan ngồi dậy…
– “Đây là đâu? Mấy giờ rồi?” – Cậu ta lên tiếng hỏi tiếp…
– “Đây là nhà của tôi, ở quận 5, bây giờ là 10h sáng”
– “Tôi phải đi…” – Cậu ta lại cương quyết đứng dậy nhưng không thể do cơn đau ập tới…
– “Nè nè, tôi nói là cậu còn bị thương nhiều lắm, không đi lại liền được đâu, ít nhất cũng nghĩ tới trưa đi. Với lại, con gái tụi tui cứu cậu một mạng, tỉnh dậy không biết cảm ơn còn đòi đi này nọ.” – Ông Sơn tỏ vẻ khó chịu khi cậu thanh niên không biết điều…
Cậu ta sau khi nghe ông Sơn nói cũng từ từ nhớ ra chuyện xảy ra hôm qua, đúng là có một cô gái đã giúp đỡ anh nhưng sau đó anh ngất đi và không biết gì nữa.
Hạnh Vi phía sau lên tiếng: “Không sao đâu ba, cứu người là trên hết, ảnh khỏe lại rồi thì cứ để ảnh đi về thôi.”
Cậu thanh niên nhìn theo phía giọng nói phát ra, ánh mắt bổng mở to khi vừa nhìn thấy Hạnh Vi…*nàng thật xinh đẹp*
– “Là em đã giúp anh?” – Cậu ta nhìn Hạnh Vi mà hỏi.
– “Đúng vậy, tối qua em thấy anh bị thương nằm ở bãi rác, nhưng vì anh không cho đưa đi bệnh viện nên em đưa anh về đây để ba giúp anh sơ cứu.”
– “Thì ra là vậy… anh cảm ơn em nhiều nhé.” – Cậu thanh niên tỏ ra biết điều hơn…
– “Mà cậu tên gì, nhà ở đâu, sao lại bị thương nặng như vậy?” – Bà Liên lên tiếng hỏi danh tính cậu thanh niên…
Cậu ta nhìn qua bà Liên, suy nghĩ 1 giây rồi nói: “Dạ, con tên là Châu Tinh Trì, hôm qua con đi đường lỡ quẹt xe người khác và bị người ta dí chém…”
– “Ui tên gì giống diễn viên điện ảnh Hồng Kông quá vậy”
– “Dạ, chắc hồi nhỏ ba mẹ con thích coi phim Hồng Kông nên đặt tên theo diễn viên” – Châu Tinh Trì gãi đầu…
– “Mà thôi, cũng may là gặp con Vi, không thì không biết có chuyện gì nữa.”
– “Dạ, đúng vậy ạ. Con cảm ơn cả nhà, anh cảm ơn Vi.”
– “Không có gì, anh đừng khách sáo” – Hạnh Vi lên tiếng.
Cùng lúc đó, trước cửa nhà Hạnh Vi phát ra tiếng đập cửa ầm ầm.
…
*Ầm Ầm Ầm* – “Hai ông bà già đâu rồi, tới hẹn đóng tiền bảo kê rồi, mau ra đóng đi.”
Tiếng đập cửa và tiếng la lối phát ra từ phía trước nhà.
Ông Sơn nhăn mặt, lắc đầu nói: “Tụi nó lại tới rồi.”
Hạnh Vi nhìn ba mình hỏi: “Có phải tụi bảo kê lần trước không ba?”
– “Đúng rồi đó con, từ đợt trước con thanh toán cho tụi nó, cứ 1 tuần tụi nó lại tới 1 lần, giờ tụi nó tới nữa rồi.”
Nói rồi ông Sơn đi ra nhà trước mở cửa…
…
– “Sao lâu vậy ông già, tính trốn không đóng tiền hả?” – Tên du côn vừa nói vừa dáo dác nhìn vào trong nhà như tìm kiếm một ai đó…
– “Cậu mới lấy tiền tuần trước rồi, sao nay lại lấy nữa?” – Ông Sơn không hài lòng với việc tụi xã hội đen liên tục vòi tiền…
– “Vậy giờ sao, giờ không đóng tiền đúng không? Không thì giao con gái ông đây, tụi này tha cho 1 bữa!” – Tên du côn lớn tiếng, hắn chính là tên lần trước.
– “Không, các người làm gì thì làm, không được đụng vào con gái tôi.” – Ông Sơn bật lại lũ du côn…
– “Địt mẹ, già mà không biết điều hả” – Tên du côn nắm áo ông Sơn mà xô đẩy…
– “DỪNG LẠI” – Một giọng nói dứt khoát phát ra từ phía sau nhà…
– “Địt thằng nào dám hổ báo với tao” – Gã du côn đang xô xát với ông Sơn ngước mắt nhìn lên miệng lẩm bẩm chửi thể.
Nhưng khi vừa thấy bóng dáng người thanh niên từ từ xuất hiện từ phía sau nhà, mặt hắn bỗng trở nên xanh lè, tay chân run lẩy bẩy…
– “Đại… c…” – Miệng hắn lắp bắp sắp thành tiếng…
– “Im mồm, biến đi, mày còn quay lại đây làm phiền gia đình này thì đừng trách tao.” – Châu Tinh Trì đang được Hạnh Vi dìu từ sau nhà lên mở miệng hét lớn, cắt lời tên du côn.
– “Dạ… dạ… em đi liền.”
Tên du côn sau khi bị Trì chửi liền cong đít chạy thục mạng.
Hạnh Vi thấy phản ứng kỳ lạ của tên du côn cũng lấy làm lạ, nàng thấy có gì khả nghi liền hỏi Tinh Trì.
– “Sao hắn ta lại sợ anh đến vậy, lần trước đến đây lấy tiền hắn đâu có như vậy?”
– “À, chắc hắn thấy… gia đình mình đông nên không dám hổ báo nữa.” – Tinh Trì gãi đầu giả vờ bịa chuyện…
– “Làm gì có chuyện đó, hắn là xã hội đen, đâu có nhát như vậy? Hay anh cũng là…” – Hạnh Vi bắt đầu nghi vấn…
– “A… không có đâu, anh chỉ là người bình thường thôi, chắc hắn sợ chú Sơn, hì hì.”
– “Không đâu, nó không có sợ chú, nó còn xô chú té nè” – Ông Sơn lên tiếng…
– “Vậy chắc nó sợ cô Liên.” – Tinh Trì càng nói càng vô lý…
– “Mà thôi, hắn đi là được rồi, còn phải dọn đồ ra bán nữa.” – Ông Sơn lên tiếng cắt ngang câu chuyện để nhanh chóng dọn hàng ra bán.
– “Dạ để con phụ ba mẹ, hôm nay con chỉ phải chụp buổi trưa.” – Hạnh Vi lên tiếng.
– “Dạ, để cháu giúp một tay luôn ạ.” – Tinh Trì cũng đòi phụ.
– “Gì chứ, anh biết gì mà phụ… anh còn bị thương nữa, thôi anh nghỉ ngơi 1 chút đi, khi nãy còn đòi về mà giờ lại đòi phụ nhà người ta. Xí” – Hạnh Vi bụm miệng cười, trêu Tinh Trì, nàng nhìn kỹ thì thấy người thanh niên này cũng rất đẹp trai và dáng người cao ráo.
– “Hihi, thì phải phụ giúp một chút để trả ơn ba mẹ Vi đã giúp đỡ chứ.”
– “Thôi, anh cứ nghỉ ngơi đi nè. Nếu có sức thì ra ngoài quán ba mẹ tui ăn sáng ủng hộ là được rồi. Hihi”
– “Được được, Trì sẽ ủng hộ… 2 phần cơm luôn, haha”
– “Nói là phải làm đó nha, hihi”
Hạnh Vi và Tinh Trì từ lúc nào trở nên vui vẻ với nhau, nàng xem anh như một người lạ vô tình giúp đỡ và được anh giúp đỡ lại khi đuổi tên du côn đi, anh ta thì coi nàng là ân nhân và ngưỡng mộ vẻ đẹp của nàng.
Trưa hôm đó, Tinh Trì chia tay cả nhà Hạnh Vi.
Nàng sau đó cũng tạm biệt ba mẹ để đến studio chụp hình.
…
Những ngày sau đó Hạnh Vi vẫn tiếp tục với công việc người mẫu ảnh của mình, sáng nàng đến studio chụp hình, chiều tối lại về nhà nghỉ ngơi thư giãn đầu óc. Kể từ bữa gặp bác sĩ Nguyễn Phúc và tâm sự với anh về những gì đã trải qua, nàng cảm thấy trong lòng cũng có chút nhẹ nhõm, nàng ước gì mình có thể tâm sự với Thế Bảo như cái cách mà nàng đã làm với bác sĩ Phúc nhưng hiện tại nàng chưa đủ dũng khí để kể hết với chồng và chồng nàng cũng đang không có ở bên cạnh.
Nỗi nhớ Thế Bảo làm Hạnh Vi cảm thấy bức rức, nàng muốn gặp chồng, muốn nghe giọng nói của anh, muốn ôm lấy chồng rồi cả hai cùng “quấn quýt lẫn nhau”, nàng sẽ không kiêng cữ gì với Thế Bảo nữa như lời bác sĩ Phúc căn dặn…
Nhưng đó chỉ là mong muốn, Hạnh Vi vẫn cố gắng liên lạc với Thế Bảo và kết quả vẫn là con số không.
Nàng nhìn vào tờ lịch trên tường và tự nhủ: “Chỉ một ngày nữa thôi, Thế Bảo sẽ lại trở về bên mình.”
Nhưng đó là chuyện của ngày mai, còn hôm nay Hạnh Vi biết mình có cuộc hẹn quay lại nhà bác sĩ Phúc để tiếp tục điều trị. Nàng tắm rửa sạch sẽ, makeup nhẹ nhàng, chọn một bộ váy xinh đẹp mà không quá cầu kỳ để đi gặp bác sĩ.
Hôm nay Hạnh Vi cũng quyết định lấy xe SH của Thế Bảo tự đi chứ không bắt grab nữa.
…
4h chiều tại nhà bác sĩ Nguyễn Phúc.
Hạnh Vi chạy xe vào sân nhà liền được bác sĩ Phúc ra đón. Sau đó anh ta cũng đưa Hạnh Vi vào lại căn phòng lần trước và bắt đầu buổi điều trị thứ 2:
– “Mấy hôm nay em cảm thấy thế nào rồi Vi?” – BS Phúc hỏi…
– “Dạ, em thấy tinh thần có vẻ bớt căng thẳng hơn trước, em vẫn đi làm và sinh hoạt bình thường, chỉ có điều là hơi nhớ chồng thôi, hihi”.
– “Hà hà, vậy thì tốt. Cho anh hỏi là mấy ngày qua em có quan hệ hay tự thủ dâm không?” – BS Phúc hỏi thẳng vấn đề khi vừa trò chuyện được vài câu…
– “À chuyện đó, em không có quan hệ… cũng không có… thủ dâm ạ.” – Hạnh Vi tỏ vẻ hơi ái ngại, nàng cũng không biết tại sao lại ngại, nàng không làm gì bậy bạ thì sao phải ngại?
– “Vậy à… vậy em có cảm thấy thiếu thốn hay khó chịu gì không?”
– “Dạ không… à mà thật ra cũng có một chút, những lúc trước khi đi ngủ em thấy… hơi khó chịu trong lòng vì nhớ chồng.” – Hạnh Vi định nói dối bác sĩ vì ngại nhưng nghĩ lại nàng đã khai thật với bs Phúc về việc cũng có đôi lúc thấy bức rức trong lòng.
– “Uhm, vậy sao em không tự giải quyết? Lần trước anh có nói em có thể tự sướng nếu cảm thấy có nhu cầu mà?” – BS Phúc nhìn thẳng vào mắt Hạnh Vi mà hỏi…
– “Dạ… dạ tại em ngại…”
– “Em đừng suy nghĩ như vậy, chuyện giải quyết nhu cầu cá nhân thì cả nam lẫn nữ đều có, không có gì phải ngại. Vả lại điều đó là tốt cho việc điều trị, em hãy nhớ phải cố gắng giải quyết nhu cầu của mình một cách đều độ, như anh đã nói tốt nhất là 3 ngày 1 lần.”
– “Dạ em hiểu rồi…”
– “À anh quên nhắc kỹ, giải quyết nhu cầu nhưng không phải theo kiểu quan hệ bừa bãi với những người khác nhé, trong thời gian đầu em chỉ nên quan hệ với chồng hoặc tự thủ dâm thôi.” – BS Phúc giải thích cặn kẽ hơn vì sợ Hạnh Vi hiểu sai…
– “A… em làm sao có thể quan hệ với… người khác vào lúc này chứ, em đang điều trị để tránh việc đó xảy ra mà.” – Hạnh Vi tỏ ra hơi bất bình khi nghe bs Phúc nói…
– “À, cho anh xin lỗi, ý anh không phải vậy, anh chỉ cẩn thận nhắc nhở để tránh làm ảnh hưởng tới kết quả điều trị thôi, em đừng giận nhé.” – Bs Phúc sau khi thấy Hạnh Vi có phần phật ý liền xin lỗi nàng.
– “Dạ, em không sao ạ, em biết anh chỉ muốn tốt cho em, em không giận đâu nè.” – Hạnh Vi nguôi ngoai phần nào…
– “Được vậy thì anh yên tâm, trò chuyện vậy đủ rồi, bây giờ em theo anh qua bên phòng này nhé.”
Nói rồi bs Phúc đứng dậy đưa Hạnh Vi đến một căn phòng khác trong nhà. Căn phòng nhìn như một rạp phim thu nhỏ, có ghế sofa và một màn hình lớn phía trước.
– “Em ngồi đây nhé.” – Bs Phúc chỉ vào ghế sofa…
– “Dạ, em cảm ơn. Mình sẽ xem gì đó hả anh?” – Hạnh Vi nhìn chiếc màn hình lớn và thắc mắc…
– “Đúng vậy, buổi điều tr