Tình yêu và thù hận
Về đến nhà, Hạnh Vi nhanh chóng thay quần áo và tắm một cái cho thật sảng khoái.
Sau đó, nàng lên mạng xem tin tức thì một dòng tít chấn động ập vào mắt nàng: “Bắc Kinh – Trung Quốc bùng dịch covid, cả thành phố lập tức bị phong tỏa trong đêm” – Hạnh Vi lập tức nghĩ về Thế Bảo, nàng không biết anh đi công tác ở thành phố nào nhưng khi đọc thấy tin, lòng nàng dâng lên 1 nỗi bất an tột độ.
Và đúng như điều nàng lo sợ, điện thoại của Hạnh Vi bỗng nhận được cuộc gọi từ số máy lạ. Hạnh Vi run run bắt máy thì bên đầu bên kia phát ra giọng nói mà nàng thầm mong ngóng lâu nay:
– “Vợ ơi, chồng nè!” – Giọng Thế Bảo từ bên kia đầu dây vang lên…
– “CHỒNG ƠIIIII, vợ nhớ chồng, sao giờ này chồng mới liên lạc với vợ, huhuhu” – Hạnh Vi vui mừng, nước mắt nàng tuôn ra vì xúc động khi nghe tiếng của Thế Bảo.
– “Chồng xin lỗi vợ, do chồng đi công tác ở Trung Quốc nên không tiện liên lạc, bên này mọi thứ đều bị chặn, chồng không gọi về được, cũng không dùng mạng internet dễ dàng được.”
– “Huhu, vậy bây giờ chồng sao rồi? Chồng sắp về với vợ chưa?” – Hạnh Vi khóc thật lớn vào điện thoại…
– “Chồng… xin lỗi, chồng bị kẹt lại ở Bắc Kinh, nơi đây bị bùng dịch, hôm nay cơ quan chức năng đóng cửa thành phố, không cho các chuyến bay đi quốc tế cất cánh… hiện tại chồng không thể trở về với vợ được…” – Giọng Thế Bảo trở nên buồn bã khi anh báo tin không lành cho Hạnh Vi…
– “Huhuhu, vậy phải mất bao lâu chồng mới có thể về Việt Nam với vợ…”
– “Chồng cũng không biết, trước mắt bên này họ thông báo sẽ tạm cách ly trong 2 tuần, còn sau đó thì chưa biết…”
– “Vậy là vợ lại phải ngủ một mình thêm 2 tuần nữa sao? Vợ nhớ chồng lắm, không biết đâu chồng về với vợ ngay đi…” – Hạnh Vi nhõng nhẽo với chồng, đã lâu lắm rồi nàng không được nhõng nhẽo với Thế Bảo.
– “Chồng xin lỗi vợ, chồng cũng nhớ vợ lắm. Qua đây một tuần, chồng nhận ra chồng không thể thiếu vợ được, chồng xin lỗi vì đã đi mà không báo cho vợ một tiếng.”
– “Vợ không biết đâu, chồng ác lắm, chồng đi mà không nói, giờ lại còn không về với vợ… vợ bắt đền chồng… huhu”
– “Chồng xin lỗi… chồng sẽ…” – *Tít tít tít*
– “CHỒNG ƠI, CHỒNG ƠIIIII, CHỒNG ĐÂU RỒI HUHUHU”
Đang tâm sự cùng nhau bỗng điện thoại mất tín hiệu, Hạnh Vi cố gắng gọi lại mà không được.
Bên kia Thế Bảo cũng khó khăn lắm mới nhờ được một người kiếm được SIM để gọi về Việt Nam nhưng thời gian gọi chỉ có hạn nên cuộc trò chuyện đang dở giang mà đã bị ngắt kết nối. Anh cũng không thể làm gì, chỉ mong là thành phố nhanh chóng giở phong tỏa để anh có thể trở về với Hạnh Vi…
…
Về phần Hạnh Vi, sau khi biết chồng sẽ chưa thể trở về bên cạnh nàng trong một thời gian nữa, nàng rất buồn nhưng cũng phần nào thấy yên tâm khi cuối cùng cũng nghe được tin tức về Thế Bảo và biết được anh vẫn đang khỏe mạnh.
Nàng cố gắng suy nghĩ tích cực hơn, tự nhủ bản thân sẽ cố gắng hơn trong cả công việc và việc điều trị sức khỏe để khi Thế Bảo trở về, nàng có thể toàn tâm toàn ý mà vui vẻ bên cạnh anh. Nghĩ đến đó, Hạnh Vi bỗng nhớ lời bác sĩ Phúc có căn dặn, là nàng hãy cố gắng vui vẻ, làm cho tâm trạng thoải mái, hãy làm những điều mình thích… nàng nhớ ra là nàng thích vẽ tranh, cũng lâu rồi nàng không tham gia câu lạc bộ vẽ tranh của Thomas!
Hạnh Vi cầm điện thoại lên, quyết định gọi cho Thomas.
…
– “Alo, anh Thomas nghe nè Vi, lâu rồi không gặp em, em vẫn khỏe chứ? Gọi cho anh có gì không?” – Thomas hỏi từ bên kia đầu dây…
– “Dạ, em vẫn khỏe nè anh Thomas, em gọi muốn hỏi là không biết sắp tới mình có workshop nào không anh, lâu rồi em không tham gia cùng mọi người.”
– “À, em muốn vẽ tranh hả… thật ra dạo gần đây anh hơi bận nên không có thời gian tổ chức vẽ tranh cùng nhóm…”
– “Vậy hả, vậy thì tiếc quá, em cảm ơn anh, xin lỗi đã làm phiền anh Thomas ạ.”
– “Mà khoan… thật ra nếu em muốn vẽ tranh thì anh cũng có một sự kiện mà em có thể tham gia. Đó không phải là kiểu workshop với nhóm chúng ta, mà là một buổi vẽ tranh nghệ thuật với khách hàng của anh. Nếu em muốn thì anh sẽ gửi thư mời cho em.”
– “Dạ, vậy có tiện không ạ?”
– “Em đừng ngại, anh với em cũng như anh em trong nhà, buổi vẽ tranh này là do anh host cho khách hàng nên em cứ yên tâm.”
– “Dạ, vậy phiền anh Thomas gửi giúp em thư mời nhé, em cảm ơn anh nhiều. Hihi”
– “Ok, vậy anh sẽ gửi invitation online cho em, em cứ theo thông tin trên đó mà đến dự, chắc chắn sẽ rất vui.”
– “Dạ, em cảm ơn anh, em chào anh.” – Hạnh Vi cúp máy.
Hạnh Vi thầm vui mừng trong lòng vì sắp được vẽ tranh trở lại, niềm vui khi vẽ tranh sẽ giúp nàng cảm thấy nguôi ngoai nỗi nhớ Thế Bảo.
…
Ở bên kia nhà của Thomas…
Ông ta đang soạn một email để gửi invitation cho Hạnh Vi, trong lòng mừng rỡ vì đang đau đầu tìm kiếm một người nữ để tham gia cùng ông ta trong buổi private show vẽ tranh sắp tới – buổi vẽ tranh đó là do ông ta tổ chức cho các đại gia có niềm đam mê hội họa, những người tham gia đều có máu mặt trên thương trường, yêu cầu của họ cũng rất khắc khao, nhưng những người đó toàn là đàn ông nên Thomas muốn kiếm một người phụ nữ đi cùng để làm buổi vẽ tranh thêm phần sinh động – Ông ta không hề nghĩ đến Hạnh Vi nhưng khi nàng bất ngờ gọi đến và nói muốn vẽ tranh, ông liền nhân cơ hội để nhờ nàng tham gia cùng, với sắc đẹp của Hạnh Vi, Thomas biết các vị khách của ông ta chắc chắn sẽ hài lòng.
…
Ba ngày sau…
Hạnh Vi ngồi trước màn hình laptop, nàng đang xem lại email invitation mà Thomas đã gửi cho nàng vài ngày trước:
“Thư mời tham gia sự kiện Painting Passion”
“Thời gian: 17h”
“Địa điểm: Biệt thự Whitehouse, Quận 9”
“Lưu ý: Mỗi người tham gia sự kiện sẽ phải đeo mặt nạ xuyên suốt buổi vẽ tranh, vui lòng tự chuẩn bị và mang theo mặt nạ cho riêng mình.”
…
Hôm nay chính là ngày ngày diễn ra sự kiện.
Hạnh Vi cảm thấy rất háo hức mong chờ để được tham gia buổi vẽ tranh ngày hôm nay, lâu rồi nàng không được vẽ tranh lại. Từ đợt Harry giới thiệu Hạnh Vi vào nhóm của Thomas, thỉnh thoảng nàng cũng có cùng mọi người đi vẽ tranh và mỗi lần như vậy nàng đều rất thích. Ngoài ra, vì việc Thế Bảo phải vắng nhà thêm một khoảng thời gian nữa làm cho Hạnh Vi cảm thấy khá buồn nên nàng muốn làm một việc gì đó để đầu óc cảm thấy thoải mái hơn.
Buổi sáng, Hạnh Vi chạy xe SH qua nhà ba mẹ để ăn sáng rồi sau đó dự định sẽ ghé một shop thời trang để mua mặt nạ cho sự kiện chiều nay. Nhưng suy nghĩ mãi không biết ở đâu bán những loại mặt nạ phù hợp, nàng chợt nhớ ra shop quần áo trước đây từng cùng Thế Bảo đi mua sắm có bán những loại phụ kiện này, thế là Hạnh Vi quyết định đi đến đó.
…
Bước vào shop quần áo, Hạnh Vi liền nhìn thấy ở một góc tường có trưng bày rất nhiều loại mặt nạ mà nàng nghĩ là sẽ phù hợp cho sự kiện vẽ tranh chiều nay.
Một nữ nhân viên bán hàng cũng tiến lại để giúp Hạnh Vi chọn được cho mình một cái mặt nạ ưng ý.
Sau chừng 15 phút thử tới lui, cuối cùng Hạnh Vi chọn một chiếc mặt nạ màu đen có đính kim tuyến, 2 bên mặt nạ có họa tiết nhìn như chiếc đuôi công, mặt nạ chỉ che nửa khuôn mặt từ mắt đến mũi, phần miệng nàng vẫn để lộ ra.
– “Chị đeo chiếc mặt nạ này trông bí ẩn mà vẫn toát lên vẻ xinh đẹp của chị đó. Hihi” – Cô gái nhân viên đứng bên cạnh lên tiếng.
– “Hihi cảm ơn em, nhưng không biết mang mặt nạ như vậy thì nên bận với đồ kiểu gì em nhỉ?” – Hạnh Vi sẵn tiện hỏi cô gái để nhờ tư vấn cách phối đồ cho phù hợp…
– “Dạ, vậy chị cho em biết buổi tiệc mình định tham dự là tiệc gì ạ, em sẽ giúp chị phối đồ.”
– “Cũng không phải là tiệc gì, chỉ là một sự kiện vẽ tranh thôi em nè, nhưng họ bắt khách tham gia phải đeo mặt nạ, hihi”
– “Vẽ tranh mà phải đeo mặt nạ sao, đeo rồi sao thấy hình mà vẽ?” – Cô gái hơi nhiều chuyện thắc mắc…
– “Chị cũng không biết nữa, chị được mời tham gia, người ta bảo sao thì chị làm theo vậy thôi à.”
– “Dạ, vậy chị chờ chút để em đem ra cho chị vài món đồ để chị thử nhé.”
– “Ok, cảm ơn em nha.” – Hạnh Vi khách sáo…
Sau đó, cô gái nhân viên mang ra cho Hạnh Vi 2 bộ trang phục:
Bộ thứ nhất là một chiếc đầm đen, dài tới đầu gối, trông khá kín đáo nhưng vẫn rất sang trọng.
Bộ thứ 2 là một chiếc váy 2 dây, ôm sát cơ thể, dài tới nữa đùi, cũng màu đen.
– “Em thấy 2 bộ này phù hợp nhất với chiếc mặt nạ của chị, bộ đầu tiên mặc vào sẽ toát lên vẻ cao sang nhưng bí ẩn, còn bộ thứ 2 thì sẽ làm nổi bật đường cong cơ thể của chị, tạo sự quyến rũ đầy mê hoặc khi đi cùng cái mặt nạ.” – Cô gái nhân viên chỉ vào 2 bộ đồ và tư vấn.
– “Nếu là em thì em sẽ chọn bộ nào?” – Hạnh Vi phân vân nên hỏi thêm ý kiến cô nhân viên…
– “Hihi, nếu em mà đẹp như chị thì em sẽ chọn bộ váy 2 dây này. Nó làm nổi bật đường cong cơ thể và rất hợp với cái mặt nạ.” – Cô gái không chần chừ mà trả lời ngay…
– “Hihi, em quá khen chị rồi, nhưng mà bộ này chị thấy hơi ngắn… chắc là chị sẽ chọn cái đầm đen kia.” – Nhưng cuối cùng Hạnh Vi lại chọn chiếc đầm kín đáo hơn.
– “Dạ, bộ này cũng đẹp, vậy em lấy bộ này cho chị nhé.”
– “Ok cảm ơn em.”
Sau khi thanh toán hóa đơn, Hạnh Vi chạy xe về nhà chuẩn bị cho buổi vẽ tranh chiều hôm nay.
…
Chiều hôm đó…
Do phải bận đầm và đeo mặt nạ nên Hạnh Vi quyết định đặt grabcar đến đón nàng cho tiện di chuyển.
Sau 5 phút bắt xe, một chiếc xe hơi đến đón Hạnh Vi và đưa nàng tiến về phía quận 9, nơi tòa biệt thự White House đang tọa lạc.
…
Khi đến nơi, đập vào mắt Hạnh Vi là một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ được xây dựng theo phong cách Pháp cổ. Nàng không nghĩ là ở quận 9 lại có một công trình kiến trúc mang phong cách như vậy, chủ sở hữu căn biệt thự hay nói đúng hơn là tòa lâu đài này chắc chắn phải rất giàu có.
Đang trong cơn choáng ngợp trước vẻ đẹp của căn biệt thự, Hạnh Vi nghe từ xa có tiếng gọi tên nàng:
– “HẠNH VI???”
Đó là Thomas, ông ta trong một bộ vest sang trọng đang đi từ phía trong sân ra đón Hạnh Vi, đặc biệt ông ta không hề đeo mặt nạ.
– “Anh Thomas! Em chào anh ạ.” – Hạnh Vi lập tức cúi người chào khi thấy Thomas…
– “A, đúng là em rồi, haha, em đeo chiếc mặt nạ làm anh xém chút nhận không ra.” – Thomas vừa tiến đến bắt tay vừa chào hỏi.
– “Hihi, mà sao anh không đeo mặt nạ?” – Hạnh Vi thắc mắc khi thấy Thomas vẫn để lộ mặt…
– “À, anh là host của sự kiện này, ai cũng biết anh hết rồi nên không cần đeo mặt nạ. Chỉ những khách mời tham gia mới phải đeo thôi, vì tính chất của sự kiện hôm nay hơi đặc bi̓