Gái Gú Việt Nam

Tình yêu và thù hận

Phần 56
Sau khi Hạnh Vi hoàn thành thỏa thuận với Dương Uy, nàng chính thức được tự do trong hơn 1 tuần còn lại của tháng mà không phải gặp anh ta.

Trong thời gian này nàng cũng nhận được thông báo về cuộc thi thứ 4 của MAXYM. Thông báo chỉ được đưa ra đúng 1 tuần trước khi cuộc thi diễn ra, cuộc thi lần này sẽ được tổ chức ở Singapore, nội dung và thể lệ không được báo trước cho các thí sinh.

Hạnh Vi do suốt gần một tháng qua gặp phải rất nhiều rắc rối từ chuyện với Tên Cường rồi đến chuyện với Dương Uy nên nàng cũng quên mất là mình đang còn một cuộc thi sắp phải tham gia, giờ đây khi nhận được thông báo thì nàng mới nhớ ra điều đó…

Nhưng Hạnh Vi cũng không quá bận tâm về cuộc thi, dù gì thể lệ cũng không được thông báo từ trước, thôi thì trong 1 tuần rảnh rang này nàng sẽ cố gắng dành thật nhiều thời gian ở bên chồng mình là Thế Bảo, suốt 1 tháng qua hai vợ chồng đã ít “thân mật” với nhau đi nhiều…

Cũng trong khoảng thời gian này, mối quan hệ giữa Lâm Phong và Mỹ Dung cũng có sự thay đổi lớn. Mỹ Dung đã chủ động nói lời chia tay với Lâm Phong mà không cho anh một lý do rõ ràng nào… nàng ta chỉ nói là vì “không hợp tính cách” nhưng thật tế phía sau là vì ông Lâm Minh Vượng, Mỹ Dung đã chia tay người con để đến với người cha… còn nguyên nhân nàng đến với ông ta thì chỉ có nàng mới biết được.

Về phần Lâm Phong, sau khi chia tay với Mỹ Dung thì anh vẫn chưa biết được mối quan hệ ngang trái giữa người yêu cũ và cha mình. Anh có phần hơi buồn vì thật sự cũng có cảm tình với Mỹ Dung, nhưng nếu nàng đã nói là không hợp thì anh cũng không ép, anh thầm chúc cho Mỹ Dung tìm được người hợp ý với nàng hơn… đó là cho đến một ngày…

Hôm nay, Lâm Phong nhận được tin nhắn của ông bác quản gia nói rằng ông ấy về quê thăm người thân bị bệnh một ngày và vì lo sợ ông chủ ở nhà một mình buồn nên muốn nhờ Lâm Phong ghé qua thăm ông ta một chút.

Lâm Phong dù có hơi đắn đo nhưng cuối cùng cũng quyết định sẽ ghé qua thăm ông Vượng một lát, lần cuối anh gặp ba mình cũng đã gần 1 tháng trước, đó là lần anh đưa Mỹ Dung ra mắt ông.

Trưa hôm đó, Lâm Phong ghé nhà thăm ông Vượng mà không báo trước… Và vì không báo trước nên anh đã vô tình chứng kiến một việc mà làm anh đau lòng trong một khoảng thời gian dài về sau…

Lâm Phong sau khi chạy xe vào sân căn biệt thự thì lập tức bước vào nhà, khi vừa bước chân tới cửa thì anh đã phát hiện có điều khác lạ ở đây, trước nhà có một đôi giày cao gót của phụ nữ… và điều đặc biệt là đôi giày cao gót này có vẻ như anh đã thấy nó ở đâu rồi…

Linh tính mách bảo có gì đó không đúng, Lâm Phong thay vì định gọi tên ông Vượng để thông báo anh ghé thăm thì giờ lại chuyển sang chế độ “ninja”. Anh từ từ đi vào trong phòng khách và quan sát cẩn thận xung quanh… Nhận thấy phòng khách không có gì đặc biệt thì Lâm Phong chuyển hướng tiến lên thẳng phòng ngủ của ông Vượng ở lầu 1…

– “… mmm…”
– “… ummmmm”
– “… uuuummmmm ummmm…”

Khi Lâm Phong càng tiến sát căn phòng của ông Vượng thì anh càng nghe được thứ âm thầm rên rỉ kỳ lạ… nhưng thứ âm này cũng có phần quen thuộc với anh…

Lâm Phong ghé sát tai vào cánh cửa gỗ… rồi nhẹ nhàng dùng tay xoay nhẹ nắm cửa, nó không khóa!

Lâm Phong cảm thấy tim mình đập thật nhanh, anh mạnh dạng đẩy cánh cửa ra…

Đập vào mắt anh là một cảnh tượng làm anh đau đớn cực kỳ… Ông Vượng – Cha anh đang quỳ gối phía sau hì hục nhấp mạnh hạ thể của mình vào sâu trong hạ thể của Mỹ Dung, nàng ta thì đang quỳ 4 chân trong tư thế doggy để ông Vượng thỏa sức đâm chọt…

– “KHỐN NẠN!!!” – Lâm Phong đau đớn thốt lên khi nhìn thấy ba mình đang doggy người bạn gái anh vừa chia tay.

Nghe thấy tiếng Lâm Phong, cả ông Vượng và Mỹ Dung cùng quay đầu nhìn lại. Cả hai sau đó nhanh chóng ngừng “việc” đang làm lại mà ra sức phân bua…

– “Phong? Sao con lại ở đây?” – Ông Vượng tỏ ra bất ngờ với sự xuất hiện của Lâm Phong.
– “Tôi mà không ở đây thì làm sao biết được bộ mặt thật của một người cha như ông cơ chứ! Lần trước là với Bích Thủy, lần này đến lượt Mỹ Dung… Tại sao ông hết lần này đến lần khác tước đoạt đi những người tôi yêu thương?” – Lâm Phong cay đắng nói…
– “Không, không phải đâu. Lần này không giống lần trước… Con bình tĩnh nghe ba giải thích…”

Nhưng Lâm Phong không còn kiên nhẫn ở lại để nhìn vào mặt hai người mà anh căm hận nhất vào lúc này. Anh nhanh chóng quay đầu bỏ đi…

Ông Vượng thấy vậy thì lập tức đuổi theo để cố gắng giải thích nhưng không kịp, khi ông bận xong đồ và đi xuống dưới nhà thì Lâm Phong đã lên xe đi mất rồi. Ông Vượng thở dài cảm nhận được tình cha con giữa ông và Lâm Phong lúc này đang trên bờ vực sụp đổ… Ông nhớ lại chuyện cách đây 2 năm vế trước, khi đó Lâm Phong cũng quen một cô bạn gái tên là Bích Thủy, Lâm Phong vô cùng thương yêu cô gái này nhưng anh không hề biết thật ra cô ta lại là một con điếm cao cấp. Đến khi Ông Vượng phát hiện ra sự việc thì ông ép con trai phải chia tay cô gái kia, Lâm Phong đương nhiên không tin và không chấp nhận chia tay bạn gái, để rồi cuối cùng ông Vượng phải bày ra một màn kịch để vạch mặt cô gái Bích Thủy… Lâm Phong lần đó đã chứng kiến toàn bộ sự việc khi Bích Thủy quan hệ cùng lúc với 3 người đàn ông chỉ vì tiền, ông Vượng đã đích thân đưa Lâm Phong đến hiện trường để cho anh xem bộ mặt thật của cô bạn gái. Kể từ đó mối quan hệ giữa Lâm Phong và ông Vượng có phần gượng gạo, anh ít khi đến thăm ba mình hơn vì mỗi lần thấy ông thì anh lại nhớ đến chuyện của Bích Thủy. Và rồi giờ đây chuyện cũ lại tái diễn, thậm chí lần này còn ngang trái hơn, giờ đây ông Vượng không biết phải giải thích làm sao về việc ông và Mỹ Dung quan hệ thể xác với nhau…

Đang trong dòng suy nghĩ về chuyện cũ… thì lúc này Mỹ Dung trần truồng đi xuống lầu an ủi ông Vượng.

– “Anh đừng buồn… từ từ Phong cũng sẽ hiểu ra mọi chuyện mà… anh dù gì cũng là ba của ảnh…”

Nhưng những lời an ủi của Mỹ Dung lại đến rất không đúng lúc, nàng không hề biết về quá khứ của hai cha con ông Vượng, những lời nói của nàng vô tình “trigger” ông Vượng… Ông tỏ ra tức giận quay lại quát vào mặt Mỹ Dung:

– “TẠI CÔ, TẤT CẢ LÀ TẠI CÔ… TÔI CHỈ CÓ MỘT ĐỨA CON TRAI DUY NHẤT VÀ NHỮNG CON ĐIẾM NHƯ CÔ CHÍNH LÀ THỨ PHÁ HỦY TÌNH CHA CON CỦA CHÚNG TÔI!”

Ông Vượng chửi xong thì lập tức đẩy người Mỹ Dung áp sát vào tường, ông nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần mình xuống… rồi cầm lấy khúc thịt đang cương cứng trở lại đút sâu vào trong lỗ đít Mỹ Dung…

– “Khoan đã… anh Vượng… không phải chỗ đó… Đừng mà…” – Mỹ Dung bị ông Vượng đột ngột “bạo hành” thì cũng không kịp trở tay… nàng chỉ còn biết rên la hy vọng ông bình tĩnh lại…
– “Cô im đi, hôm nay tôi sẽ trừng phạt sự dâm loàn của cô. Cô nói không cho tôi chơi lỗ đít cho đến khi tôi cho cô biết nhiều hơn về MAXYM à? HAHAHA, bây giờ tôi sẽ chơi cho tét đít cô luôn không chờ gì nữa!”

Ông Vượng nói rồi húc mạnh hạ thể để chèn khúc thịt của mình vào lỗ đít Mỹ Dung, do chưa được bôi trơn nên việc đâm sâu vào trong đít nàng là rất khó khăn, cơn đau cũng vì thế mà làm cho cả Mỹ Dung và ông Vượng cảm thấy có chút khó chịu…

– “Aaaaa, đừng mà… em đau… anh bình tĩnh nghe em nói” – Mỹ Dung cố gắng dùng lời lẽ để trấn an ông Vượng…
– “Không nói gì hết, hôm nay tôi sẽ chơi tét đít cô!”

Ông Vượng lập tức dùng tay móc vào trong lồn Mỹ Dung để lấy chất nhờn rồi bôi nó lên dương vật của mình… thấy chưa đủ ông phun thêm một bãi nước miếng rồi thoa vào lỗ đít nàng. Sau đó ông một lần nữa cầm dương vật đâm mạnh vào cái lỗ nhỏ bé đó.

– “AAAAA… Đau quá!!!” – Mỹ Dung rên lên đau đớn… nàng cảm thấy phân vân không biết có nên vùng người trấn áp ông Vượng hay không… nhưng rồi sau đó nàng quyết định buông thả… nàng không thể bứt dây động rừng…
– “Ưuuuuu, anh địt lỗ đít em đây con điếm!” – Ông Vượng nghiến răng thét lên khi cuối cùng cũng đưa được khúc thịt vào trong lỗ nhị Mỹ Dung…
– “AAAAA”

*Bạch bạch bạch bạch…*

Cứ thế Ông Vượng tiếp tục nhấp nhả dương vật mình vào sâu trong lỗ đít Mỹ Dung trong tư thế đứng áp sát nàng ta vào tường… Ông quyết định xã toàn bộ cơn thịnh nộ của mình vào sâu trong lỗ đít Mỹ Dung…

Còn về Mỹ Dung, nàng ta đành phải chấp nhận chịu đựng những cơn giày vò này của ông Vượng, nàng ta đã chọn con đường tiếp cận một người như ông thì cũng đoán trước rồi sẽ có ngày bị ông “hành hạ”…

Trở lại với Hạnh Vi…

Hôm nay chính là ngày nàng sang Singapore tham gia cuộc thi thứ 4, do sự cố lần trước xảy ra ở đảo Plagas nên lần này Hạnh Vi cho phép lão Hùng đi cùng mình. Lão Hùng đương nhiên tỏ ra vô cùng hứng khởi, sau cái đêm ở cuộc thi lần thứ nhất lão vẫn luôn mong ngóng được Hạnh Vi “trao” cho cơ hội một lần nữa… nhưng đó cũng chỉ là mơ tưởng của lão, chứ lão thầm biết lão sẽ không bao giờ có được cơ hội quan hệ với Hạnh Vi thêm lần nào nữa.

Sau khi đến sân bay Changi của Singapore, Hạnh Vi lập tức nhờ lão Hùng đưa nàng đi thăm Cheryl, nàng vẫn chưa có cơ hội gặp lại để hỏi thăm cô bạn của mình. Bây giờ đang có mặt ở đất nước của bạn nên nàng muốn nhân dịp này đi thăm nàng ta luôn một thể.

Tuy vậy, khi lão Hùng và Cheryl ghé qua chi nhánh MAXYM studio ở Singapore thì lại nhận được thông báo là Cheryl đã không còn là người mẫu của studio nữa. Sau cuộc thi lần trước thì Cheryl đã xin nghỉ luôn và chưa trở lại studio từ đó.

Hạnh Vi và lão Hùng cảm thấy lạ và lo lắng cho Cheryl, hai người xin studio cung cấp địa chỉ nhà của Cheryl để họ có thể tự đến thăm nhưng bên studio lại từ chối cung cấp với lý do đây là thông tin cá nhân, nếu không được Cheryl cho phép thì họ không thể tự tiện chia sẻ cho người ngoài…

Vậy là Hạnh Vi và lão Hùng lủi thủi ra về mà không biết làm cách nào để liên lạc với Cheryl… Trong lúc tưởng chừng như sẽ không bao giờ gặp lại được Cheryl nữa thì bỗng nhiên lúc này Hạnh Vi nhớ ra được một người, một người cũng từng làm ở MAXYM và từng giữ chức vụ cao ở những chi nhánh nước ngoài, một người chị từng giúp đỡ nàng rất nhiều… đó là Bích Phương, và hiện tại Bích Phương cũng đang ở Singapore với bác sĩ Phúc.

Ngay lập tức Hạnh Vi tìm cách liên lạc với Bích Phương và sau đó cùng với lão Hùng đến thăm người chị lâu ngày không gặp của mình…

Khi Hạnh Vi gặp lại Bích Phương thì hai chị em mừng rỡ ôm nhau thắm thiết, cả hai hỏi thăm sức khỏe của nhau sau mấy tháng không gặp…

– “Chị Phương!”
– “Vivian!”
– “Aaaaa, em vui quá, được gặp lại chị em mừng lắm. Chị dạo này thế nào rồi?” – Hạnh Vi vui mừng hỏi thăm Bích Phương…
– “Hihi, chị cũng rất vui khi gặp lại em nè. Chị thì vẫn ổn, còn em thì sao? Em bây giờ trông còn xinh xắn và gợi cảm hơn trước rất nhiều đó nha!” – Bích Phương nhìn lại Hạnh Vi sau nhiều tháng không gặp cũng cảm thấy nàng đã thay đổi rất nhiều, vừa đẹp vừa sắc sảo hơn trước…
– “Dạ em cảm ơn chị, chị lúc nào cũng khen em quá mức không à hihi”
– “Chị có sao nói vậy thôi à…”

Đang cười nói hỏi thăm, bỗng nhiên Bích Phương thấy lão Hùng lúc này xuất hiện ở phía sau… Nàng ta có phần hơi ngạc nhiên.

– “… Vivian nè? Từ sau khi chị nghỉ làm tên Hùng có làm gì quá đáng với em không?” – Bích Phương hỏi một cách thận trọng chỉ đủ cho Hạnh Vi nghe.

Hạnh Vi thấy nét mặt nghiêm trọng của Bích Phương thì cảm thấy hơi mắc cười, nàng nhìn lại lão Hùng phía sau rồi nói với Bích Phương:

– “Dạ không, chị cứ yên tâm. Anh Hùng không còn như lúc xưa nữa đâu, bây giờ anh ấy tốt với em lắm, những chuyến đi thi đấu như vậy ảnh luôn là người đi theo để giúp đỡ em đó.”
– “Thật sao? Em nói thiệt hay giỡn đó? Người như hắn ta mà cũng thay đổi được sao?” – Bích Phương tỏ ra bất ngờ…
– “Dạ là thật đó, hihi.”
– “Vậy thì em phải kể cho chị nghe chuyện gì đã xảy ra trong vài tháng qua, hôm nay hai chị em mình phải tâm sự với nhau cả buổi mới được.”

Nói rồi Bích Phương mời Hạnh Vi và cả lão Hùng vào nhà chơi, hai cô nàng sau đó tâm sự với nhau cả buổi trời về những gì đã xảy ra trong suốt những tháng vừa qua. Đương nhiên Hạnh Vi chỉ kể cho Bích Phương nghe về những điều tốt, những cuộc thi của MAXYM chứ không đề cập tới những lần nàng rơi vào nguy hiểm để tránh làm Bích Phương lo lắng…

Sau buổi gặp mặt, Hạnh Vi cũng đề cập với Bích Phương về trường hợp của Cheryl. Bích Phương hứa sẽ cố gắng tìm lại thông tin cũ, nếu có kết quả thì sẽ báo cho Hạnh Vi ngay lập tức. Và rồi sau đó, Hạnh Vi chia tay Bích Phương để về khách sạn nghỉ ngơi chuẩn bị cho cuộc thi ngày mai…

Ngày hôm sau…

Ngay từ sáng sớm, Hạnh Vi đã được người trong ban tổ chức đến đón để đưa đến một tòa nhà hiện đại, nơi diễn ra cuộc thi sắc đẹp thứ 4 của MAXYM Corporation.

Nhưng khi Hạnh Vi đến đây thì nàng cảm thấy có một sự khác lạ là lần này chỉ có một mình nàng chứ không thấy những người đẹp khác ở đâu cả…

Hạnh Vi được nhân viên ban tổ chức đưa vào một căn phòng hội trường lớn và ở đây nàng gặp lại Alex – người dẫn chương trình kiêm luôn host của những cuộc thi lần trước:

– “Xin chào Vivian! Tôi rất vui khi được một lần nữa đón tiếp bạn đến với cuộc thi thứ 4 của MAXYM.” – Alex nói khi thấy Hạnh Vi bước vào hội trường.

Hạnh Vi khi nhận được lời chào hỏi của Alex thì cũng tỏ ra lễ phép, nàng cúi chào lại anh ta nhưng đồng thời cũng để ý xung quanh hội trường… và một lần nữa ở đây cũng chỉ có một mình nàng!

– “Có phải bạn đang thắc mắc tại sao ở đây lại chỉ có một mình bạn đúng không nào?” – Alex lập tức lên tiếng hỏi khi thấy Hạnh Vi đưa mắt ngó nghiêng tìm kiếm gì đó.

Hạnh Vi cũng gật đầu xác nhận với người host đang đứng trên bục phát biểu…

– Được rồi, để bạn không phải lo lắng và thắc mắc hơn nữa, Alex xin công bố luôn nội dung của cuộc thi lần này đến bạn… Đó là thật ra lần này không có cuộc thi nào cả!

Hạnh Vi nghe xong thì cảm thấy khó hiểu, không có cuộc thi? Rốt cuộc là như thế nào?

– Phải, tôi biết bạn đang rất hoang mang! Nhưng đừng lo… thật ra đây chỉ là một cách sắp xếp của ban tổ chức để giúp cho những người mẫu các bạn cảm thấy relax hơn thôi. Do là trong 3 tháng qua, các bạn đã trải qua những cuộc thi cam go và thử thách vậy nên ở lần thứ 4 này ban tổ chức quyết định sẽ lượt bớt một cuộc thi và thay vào đó là dành thời gian để hỏi ý kiến các bạn xem ban tổ chức cần cải thiện những gì ở những cuộc thi sắp tới…

Hạnh Vi lúc này mới hiểu ra sự việc, thì ra phía ban tổ chức không công bố thể lệ cuộc thi từ trước là do thật ra không có cuộc thi nào cả… Nàng sau đó từ từ ngồi xuống ghế để nghe Alex nói tiếp…

– “… Và trong buổi gặp mặt ngày hôm nay, chúng tôi sẽ phát cho bạn một bản đánh giá trắc nghiệm, bạn vui lòng đánh giá giúp chúng tôi và sau đó có thể ra về và tự do tham quan đất nước Singapore xinh đẹp!”

Sau khi Alex nói xong thì có một người nhân viên đem đến cho Hạnh Vi một cái ipad để nàng thực hiện phần đánh giá của mình, đặc biệt là người này còn đem đến cho Hạnh Vi một ly nước trông khá bắt mắt.

– Mời bạn hãy thực hiện phần đánh giá của mình, và hãy thưởng thức phần nước này một cách ngon miệng nhé. Khi nào xong bạn hãy nhấn nút gọi trên Ipad, sẽ có người đến để đưa bạn trở về.

Người nhân viên nói rồi quay đi. Alex phía trên sân khấu cũng chào tạm biệt Hạnh Vi…

Nàng giờ đây chỉ còn lại một mình trong căn phòng hội trường để làm bài đánh giá… Dù có phần cảm thấy lạ lùng với cách làm việc lần này của phía ban tổ chức nhưng Hạnh Vi sau đó cũng nhanh chóng bỏ qua suy nghĩ của mình. Nàng lập tức bắt tay vào thực hiện phần trắc nghiệm… và nhân tiện uống lấy ly nước để sẵn kế bên…

Sau tầm 30 phút làm bài trắc nghiệm với hàng trăm câu hỏi. Hạnh Vi cảm thấy có phần mệt mỏi trong người, nàng cứ tưởng chỉ là vài câu đánh giá mà nào có ngờ nó lại nhiều câu hỏi đến vậy… Sau khi hoàn thành thì Hạnh Vi liền nhấn nút gọi nhân viên để thông báo kết thúc phần làm bài.

Vài phút sau, người nhân viên quay lại để thu lấy cái ipad và đồng thời liếc mắt nhìn ly nước của Hạnh Vi. Cậu ta tỏ ra hài lòng vì Hạnh Vi đã dùng hết ly nước đó…

– “Mời bạn đi theo tôi, chúng ta sẽ không ra đi ra bằng lối đi cũ mà bạn sẽ được trải nghiệm một dịch vụ thực tế ảo có một không hai ở Singapore. Đây là phần thưởng đặc biệt mà ban tổ chức dành cho các bạn.”
– “Thật sao? Còn được trải nghiệm thực tế ảo nữa sao?” – Hạnh Vi lúc này tỏ ra thích thú, nàng sau khi thực hiện bài đánh giá đầy buồn ngủ thì cũng muốn làm gì đó cho tươi tỉnh trở lại…
– “Dạ đúng, xin mời đi theo tôi.”

Nói rồi người nhân viên dẫn Hạnh Vi đi vào một cánh cửa phía trong hội trường.

Khi bước vào đây, người nhân viên bỗng nói:

– Được rồi, từ giờ bạn cứ đi theo lối này để trải nghiệm dịch vụ thực tế ảo, khi trải nghiệm xong thì bạn sẽ thấy lối ra ở cánh cửa sau cùng. Chúc bạn có trải nghiệm vui vẻ. – Người nhân viên cười thật tươi nói với Hạnh Vi.
– “Cảm ơn bạn” – Hạnh Vi đáp lại rồi bước tiếp vào trong cánh cửa…

*Cạch* – Tiếng cửa đóng lại ở phía sau lưng nàng…

Hạnh Vi lúc này cảm thấy khá hồi hộp không biết dịch vụ thực tế ảo này sẽ như thế nào, con đường nhỏ trước mặt khá tối nên Hạnh Vi cứ bước đi từ từ bên trong đó…

… Và rồi bỗng nhiên lúc này ở hai bên bức tường trong căn phòng mà Hạnh Vi đang đi phát ra những ánh sáng huyền ảo… những hình ảnh 3D sống động về những sinh vật biển bắt đầu hiện lên khắp nơi làm cho Hạnh Vi trầm trồ ngạc nhiên và thích thú. Nàng lúc này có cảm giác như mình đang đi trong lòng đại dương bao la rộng lớn…

– “WOAAA… Đẹp vậy sao? Quả nhiên là Singapore xịn sò có khác.” – Hạnh Vi thốt lên đầy cảm thán…

Hạnh Vi đã được nghe rất nhiều về sự hiện đại của công nghệ ở Singapore nhưng lần này được đích thân trải nghiệm khiến cho nàng vô cùng thích thú.

Nàng cứ thế tiếp tục bước đi trong không gian bao la của biển khơi cho đến khi gặp một cánh cửa khác. Hạnh Vi mở cửa ra… và đập vào mắt nàng là hình ảnh hàng trăm ngôi sao đang lấp lánh giữa trời đêm tăm tối, một thực tế ảo khác đưa nàng trải nghiệm cảm giác ở ngoài không gian vô tận của thiên hà rộng lớn.

– “Oh my god!” – Hạnh Vi một lần nữa phải thốt lên trầm trồ…

Những thứ thực tế ảo này là quá “real” với nàng…

Và rồi nàng tiếp tục bước đi, lần này nàng lại gặp một cánh cửa khác…

Nàng mở cửa ra và trước mắt nàng là một mê cung xa lạ…

– “Oh shit!” – Hạnh Vi vừa nở một nụ cười vừa tỏ ra hồi hộp, nàng phấn khích vì sắp được trải nghiệm cảm giác giải một mê cung thật sự nhưng cũng lo vì không biết có thoát ra được mê cung này không…

Và rồi Hạnh Vi cũng cứ thế mà tiếp tục bước đi, nàng đang cảm thấy rất thích thú với trải nghiệm thực tế ảo lần này…

Nhưng càng đi sâu vào trong mê cung thì nàng lại càng cảm thấy có phần mệt mỏi và khó thở, trên những bức tường ở mê cung này bắt đầu xuất hiện những ký tự lạ mà khi nàng nhìn vào thì chúng cứ như muốn hút lấy tâm trí nàng.

Sau một lúc mày mò tìm đường thoát khỏi mê cung thực tế ảo thì cuối cùng Hạnh Vi cũng vui mừng khi tìm thấy cho mình một cánh cửa. Và rồi khi nàng mở cánh cửa đó ra thì nó dẫn nàng đến với một căn phòng trông như phòng ngủ…

Trong căn phòng này cũng đã có sẵn một bóng người chờ sẵn ở đó… Khi bóng người này quay đầu nhìn lại thì Hạnh Vi sửng sốt thốt lên:

– “CHỒNG?”

Trước mắt Hạnh Vi lúc này là một người với gương mặt của Thế Bảo… nhưng thân hình lại trông như của một nữ nhân với chiếc váy ngắn ngang đùi?

– “Sao chồng lại ở đây?” – Hạnh Vi tiến đến bên “Thế Bảo” mà nói…

Lúc này “Thế Bảo” tỏ ra khá kỳ lạ, anh có vẻ như không hiểu những gì Hạnh Vi đang nói.

Và rồi bỗng nhiên lúc này cả Hạnh Vi và “Thế Bảo” đều ngửi thấy một mùi thơm kỳ lạ thoang thoảng khắp căn phòng, cả hai sau khi hít vào hương thơm này thì liền cảm nhận được sự hưng phấn kỳ lạ dâng lên trong cơ thể mình…

Hạnh Vi cảm nhận được có một sự thôi thúc mãnh liệt làm cho hạ thể nàng nóng bừng lên, cổ họng nàng cũng đột nhiên khô rát lạ thường…

Rồi đột nhiên ánh mắt Hạnh Vi trở nên lờ đờ nhìn “Thế Bảo” và nói: “Chồng ơi… vợ nhớ chồng!”

Sau nó nàng áp sát bờ môi trao cho chồng mình một nụ hôn nồng cháy…

“Thế Bảo” trong giây phút trước đó còn có chút tỉnh táo thì giờ đây khi bị chiếc lưỡi Hạnh Vi quấn lấy thì dần dần cũng mất đi nhận thức của mình…

Hai “vợ chồng” cứ thế ôm lấy nhau và trao cho nhau nụ hôn mãnh liệt… hai chiếc lưỡi hòa quyện vào nhau, truyền vào cơ thể nhau những giọt nước dãi đã bị nhiễm chất kích thích “Si tình”.

Lúc này trên một chiếc màn hình camera, hình ảnh Hạnh Vi và “Thế Bảo” hiện ra hóa ra lại là hình ảnh của Hạnh Vi và Chloe… Hai cô nàng đang ôm hôn nhau say đắm trong một căn phòng xa lạ. Ngồi trước màn hình lúc không ai khác đó là Elise, cô ta nhìn hình ảnh mất kiểm soát không biết đâu là hư, đâu là thật của Hạnh Vi và Chloe mà trong lòng hả hê vui sướng.

Chuyện là trước đó một ngày, Elise đã được bên phía ban tổ chức MAXYM liên hệ từ trước. Họ đưa cô nàng đến địa điểm ngày hôm nay và thông báo với cô ta một chuyện:

– Elise, xin chúc mừng cô đã được chọn làm ‘tay trong’ của MAXYM Corporation. Sau khi phía ban tổ chức quan sát thấy biểu hiện và hành động của cô ở ba phần thi trước thì cuối cùng chúng tôi quyết định cô sẽ là người thích hợp nhất để ‘dẫn dắt’ các người mẫu khác ‘đi đúng con đường’ mà phía ban tổ chức đã sắp đặt cho cuộc thi lần này.

Đó chính là những gì mà CEO Ferdinand đã đích thân trao đổi với Elise ngày hôm qua, ông ta đã đến gặp riêng Elise để offer cho cô một thỏa thuận ngầm.

– “Chúng tôi sẽ cho bạn một đặc quyền là không phải tham gia tiếp các cuộc thi sắp tới mà vẫn có thể ra về với phần thưởng 1 triệu USD sau vòng thi thứ 7 với điều kiện bạn phải dẫn dắt hoặc lôi kéo những người mẫu còn lại làm theo những luật chơi từ phía ban tổ chức đặt ra…” – Ferdinand nói với Elise…
– “Thật sao? Nhưng tại sao lại phải lôi kéo họ? Không phải từ đầu đến giờ các người mẫu vẫn sẵn lòng tham gia tất cả các cuộc thi sao?” – Elise tỏ ra hơi khó hiểu…
– Phải. Nhưng đó là trước đây thôi… Còn kể từ bây giờ, cuộc chơi sẽ thay đổi hoàn toàn. Nhân đây tôi cũng xin tiết lộ cho cô một điều về những cuộc thi mà các người mẫu các cô đang tham gia… Thật ra thì những cuộc thi này được tổ chức không phải với mục đích tìm ra người ưu tú nhất để thay mặt MAXYM tham gia cuộc thi người mẫu Châu Á. Sẽ không có cuộc thi người mẫu Châu Á nào ở đây cả. Tất cả được tổ chức là vì một tập khách hàng cực giàu của MAXYM Corporation trên toàn thế giới. Như cô đã thấy… các cuộc thi lần trước đều được ghi hình và phát